CHƯƠNG 1:
HÀNH TRÌNH RA ĐI
LỜI HẸN VỚI CHÂN TRỜI
Chuyến bay dài.
Phần lớn thời gian, ai cũng ngủ. Tôi không ngủ được. Không phải vì lo. Mà vì đầu óc cứ chạy liên tục. Tôi nghĩ đến những điều rất cụ thể:
• Tới nơi sẽ ở đâu? Có phù hợp không?
• Đi lại như thế nào?
• Hai đứa nhỏ sẽ học ở đâu? Có được tiếp tục học ngay không, hay phải gián đoạn?
• Mua những thứ cần thiết ở đâu?
• Phải bắt đầu từ việc gì trước?
• Ai sẽ là người đầu tiên giúp đỡ tôi?
• Có ai hiểu được thứ ngôn ngữ tôi nói không?
Tôi từng xem bộ phim “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” – nơi tiếng Anh mang đậm chất Úc, rất khác với những gì tôi học ở Việt Nam.
Chưa kể, khả năng Anh ngữ của tôi cũng không giỏi. Những câu hỏi không có sẵn câu trả lời. Và lần này… cũng không có ai trả lời giúp.
Giữa chuyến bay, tôi nhìn sang. “Nhà tôi” đang ngủ. Hai đứa nhỏ cũng vậy. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rất rõ một điều:
Mình không chỉ đi cho riêng mình. Mà đang mang theo cả gia đình. Và điều đó… không cho phép mình sai sót quá nhiều.
Máy bay hạ cánh. Mọi người đứng dậy, lấy hành lý xách tay, chờ ra cửa. Vẫn những động tác quen thuộc.
Nhưng cảm giác thì không còn như cũ. Thủ tục nhập cảnh vào Úc khá nhanh chóng.
Chúng tôi ghé một quầy điện thoại, mua bốn SIM địa phương, rồi liên lạc với khách sạn đã đặt trước. Khi bước ra khỏi cửa sân bay, luồng không khí đầu tiên chạm vào mặt.
Không quen. Không mùi. Không ký ức. Không có gì thuộc về mình. Tôi kéo vali, nhìn quanh. Không ai đợi. Không ai gọi tên. Không có “đường về nhà”. Chỉ có một hướng duy nhất: Đi tiếp.
Chiếc taxi đưa chúng tôi về khách sạn. Và từ khoảnh khắc đó, mọi thứ – dù nhỏ nhất – đều phải tự làm lấy. Chúng tôi… những công dân mới toanh trên một đất nước rộng lớn, lạ lẫm, mang tên nước Úc.
KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI
Chúng tôi ở tạm một căn hộ RnB trên đại lộ Canley Vale – một chỗ thuê ngắn hạn, khoảng 70m². Căn hộ có hai phòng ngủ, một gian bếp và một phòng khách. Đủ để ngủ, để chứa đồ… và để bắt đầu nghĩ xem mình phải làm gì tiếp theo.
.jpg)
Tòa nhà Aqua II (chính giữa 5 tòa nhà; tiêu chuẩn 5 sao):Nơi tác già và gia đình ở trước khi rời Việt Nam qua Úc.
Những ngày đầu tiên, chúng tôi chưa có kế hoạch cụ thể nào. Điều duy nhất là giữ cho tâm mình ổn định, để không bị cuốn vào cảm giác hoang mang giữa quá nhiều điều xa lạ. Việc gì đến trước thì làm trước.
Mọi thứ đều lạ. Từ cách mở cửa, bật bếp, đến việc phân loại rác. Những điều ở Việt Nam làm theo thói quen,
sang đây đều phải dừng lại… để nghĩ.
Ngày đầu tiên đi siêu thị, tôi đứng rất lâu trước quầy rau. Không phải vì không biết chọn, mà vì không biết… gọi tên. Nhìn thì quen, nhưng không chắc. Cầm lên rồi lại đặt xuống.
“Nhà tôi” đi một vòng rồi quay lại hỏi:
– Mua gì?
Tôi cười:
– Chưa biết.
Chúng tôi đi thêm một vòng nữa. Cuối cùng, mua được vài thứ cơ bản: trứng, sữa, bánh mì, ít rau. Không phải vì thích… mà vì đó là những thứ dễ hiểu nhất.
Ra đến quầy thanh toán, lại thêm một thử thách mới: tự quét mã, tự cân, tự trả tiền. Không ai làm giúp. Không ai hướng dẫn.
Người phía sau đang chờ. Mình làm chậm sẽ phiền người ta. Bối rối… nối tiếp bối rối. Cảm giác rất rõ: mình đang là người “mới”.
Về đến nhà, bắt đầu nấu ăn. Bếp điện khác bếp gas. Nồi chảo cũng khác. Một bữa ăn đơn giản cũng mất nhiều thời gian hơn bình thường. Nhưng ăn xong, ai cũng thấy nhẹ lòng. Không phải vì ngon… mà vì mình đã làm được.
Tôi thèm mít. Mùi mít luôn có một sức hút rất riêng với tôi. Tôi chọn một miếng, đến lúc tính tiền thì giật mình: giá cao gấp gần mười lần so với ở Quận 1 – Sài Gòn, nơi tôi từng sống.
Chúng tôi chưa biết đi bus, cũng chưa quen train, nên chọn đi bộ – vừa để quan sát, vừa để học dần cách vận hành của xã hội này. Trên đường, ghé vào một tiệm nước mía. Đến khi trả tiền, lại thêm một lần ngỡ ngàng: một ly nước mía khoảng 130,000 đồng Việt Nam. Quá đắt so với những gì chúng tôi từng quen.
Tôi bắt đầu lập kế hoạch, bằng cách vẽ ra bốn ô trên giấy:
• Ô 1: Việc quan trọng, cần gấp
• Ô 2: Việc quan trọng, không cần gấp
• Ô 3: Việc không quan trọng, cần gấp
• Ô 4: Việc không quan trọng, không cần gấp
Nhờ cách này, tôi sắp xếp và loại trừ công việc một cách rõ ràng, trật tự và logic hơn.
(Còn tiếp, mời theo dõi)
