CHƯƠNG III:
XÂY DỰNG NHÀ
Phần 3:
Giải phóng mảnh đất khỏi lớp bụi của quá khứ
Xung quanh là những chiếc container cũ, máy móc sửa xe, động cơ, bánh xe, bình ga, những mảnh kim loại han gỉ cùng nhiều pho tượng mang dáng dấp Tây Tạng được đặt rải rác khắp khu vườn. Tất cả tạo nên một khung cảnh vừa hỗn độn, vừa huyền bí, như thể có ai đó cố tình sắp đặt một thế giới nằm giữa ranh giới của đời sống và tâm linh.
Đống rác ấy không thể hình thành chỉ sau một vài tháng.
Nó là kết quả của rất nhiều năm tháng tích tụ.
Từng món đồ được giữ lại. Từng chiếc vỏ xe được chất lên. Từng thanh sắt, từng tấm tôn, từng can dầu cạn, từng giẻ lau đẫm nhớt… tất cả lặng lẽ chồng lên nhau, ngày này qua năm khác, cho đến khi trở thành một ngọn núi.
Tôi hỏi vài người hàng xóm:
- Vì sao bãi rác lớn như vậy mà không ai lên tiếng?
Họ chỉ nhìn tôi, khẽ lắc đầu.
Có người mỉm cười gượng gạo.
Không ai trả lời.
Có lẽ họ không muốn nhắc đến người chủ cũ. Hoặc cũng có thể, họ đã quen với sự lập dị của ông đến mức xem đó là một phần của khu phố.
Việc đầu tiên tôi làm là phân loại rác.
Ba chiếc thùng chứa rác công nghiệp được xe chuyên dụng chở đến đặt ngay trước sân.
Mỗi ngày, chúng tôi lặng lẽ làm việc.
Từng bụi cỏ.
Từng phiến đá.
Từng thanh sắt.
Từng chiếc vỏ xe.
Từng bình ga cũ.
Từng mảnh giẻ lau đẫm dầu nhớt.
Mọi thứ lần lượt được đưa vào những chiếc bin khổng lồ.
Hễ đầy một thùng, xe cẩu lại đến mang đi.
Rồi một thùng khác lại được thay thế.
Cứ như con tằm kiên nhẫn ăn từng chiếc lá dâu, ngày qua ngày, ngọn núi rác cũng dần thấp xuống.
Chưa đầy một tháng, gần bốn mươi thùng rác công nghiệp đã được chở khỏi khu đất.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, mặt đất hiện ra.
Lớp đất vàng nhạt, lồi lõm vì thời gian, bỗng hít đầy không khí như một người vừa được cởi bỏ tấm áo quá nặng trên vai.
Đó là tháng Tám năm 2022.
Mùa đông thứ hai của tôi trên đất Úc.
Dọn rác là một công việc không tên, không ai muốn làm.
Mùi dầu nhớt cũ, rác mục, bụi kim loại và những thứ bẩn thỉu tích tụ nhiều năm đủ khiến người khỏe mạnh cũng phải buồn nôn.
Tìm được người chịu làm công việc ấy không hề dễ.
Huống hồ tôi chỉ là một người nhập cư mới đến, chưa quen biết ai, cũng chẳng biết phải thuê nhân công ở đâu.
Có lẽ chính vì vậy mà suốt nhiều năm, khu đất vẫn nằm đó.
Người ta chỉ cần nhìn bãi rác là đã quay lưng.
Nhưng tôi thì khác.
Có lẽ vì từ nhỏ tôi đã quen với lao động.
Tôi luôn tin rằng chỉ có lao động mới tạo nên giá trị thật.
Không có đôi bàn tay nào làm việc mà lại vô nghĩa.
Thế là từng ngày, bãi rác lùi dần.
Mùa đông Sydney chỉ khoảng mười đến mười ba độ C, gió lạnh cắt da. Thế nhưng mồ hôi vẫn thấm ướt lưng áo.
Không phải vì thời tiết.
Mà vì sự quyết tâm.
Giữa đống rác ấy, có những thứ tôi không nỡ bỏ đi.
Pho tượng Phật.
Vài pho tượng cổ.
Một số dụng cụ chuyên dùng để sửa và độ xe.
Tôi cẩn thận lau sạch, xếp ngay ngắn vào từng chiếc thùng để sau này trao trả lại cho chủ cũ.
Tôi nghĩ, có lẽ đã có một quãng đời nào đó ông rơi vào những ngày bấn loạn. Đến mức những vật từng
gắn bó với cuộc sống và nghề nghiệp của mình cũng bị ném lẫn vào rác.
Tôi không muốn chúng kết thúc như vậy.
Có những món đồ, giá trị không nằm ở tiền bạc.
Mà nằm ở ký ức của một đời người.
Đến một buổi chiều, khi chiếc xe cẩu cuối cùng rời khỏi khu đất, tôi đứng lặng rất lâu.
Tôi có cảm giác…
Rác vừa đi, đất vừa mỉm cười.
Lần đầu tiên, khu vườn hiện lên trọn vẹn trước mắt.
Một khu đất hình chữ nhật vuông vức.
Không méo mó.
Không xiên lệch.
Không góc khuyết.
Giống như một tấm lụa đã được phủi sạch bụi thời gian.
Tôi nhìn thật lâu rồi bất giác nghĩ:
“Đây mới là gương mặt thật của mảnh đất”
Có người nhìn thấy bãi rác.
Tôi lại nhìn thấy khu vườn.
Có người nhìn thấy căn nhà cháy.
Tôi lại nhìn thấy một mái ấm đang chờ được hồi sinh.
(Còn tiếp, mời theo dõi)
