(Xem chương mở đầu)

CHƯƠNG 1:
HÀNH TRÌNH RA ĐI


LỜI HẸN VỚI CHÂN TRỜI


Những cuộc khám phá vĩ đại thường bắt đầu từ nơi con người đã quen nhìn ra chân trời. Mỗi ngày đứng trước biển rộng, trước đường chân trời xa thẳm, trong tôi dần hình thành một khát vọng tự nhiên: phía cuối kia là gì, và liệu có nơi nào mà mọi đường chân trời gặp nhau?


Đó không phải là niềm tin mù quáng, mà là một niềm tin có cơ sở. Con người hiểu rằng trái đất là một đường cong, và mọi đường cong khi kéo dài mãi rồi cũng sẽ hội tụ. Chính vì vậy, những cộng đồng sống ven biển thường mang trong mình một tâm thế khác: họ không chỉ nhìn ra biển, mà còn luôn muốn bước ra xa hơn, để tìm lời giải cho bí mật phía sau chân trời.


Tôi là một trong những người ra đi trong tâm thế đó.

Quê tôi: Bãi biển Bình Minh - nhìn xa là đảo Cù Lao Chàm

Tôi nhớ mãi những ngày thơ ấu chăn bò ven bãi biển Bình Minh – quê tôi. Những trảng cát dài hun hút, vàng óng, mịn màng níu chân người bước. Xa xa, đảo Cù Lao Chàm hiện lên như một chiếc nón lá khổng lồ. Tôi thường tự hỏi: từ bờ đi mãi sẽ tới đảo, vậy từ đảo đi tiếp nữa thì sẽ tới đâu?


Và rồi, trong tôi hình thành một lời hẹn thầm lặng: một ngày nào đó, mình sẽ đi – đi về phía chân trời ấy.


Tôi ra đi, không chỉ để dịch chuyển không gian, mà để mở rộng tư duy, để thử sức chịu đựng của chính mình trong một môi trường mới.

 

Nhiều bạn bè và người thân khuyên: cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã là ước mơ của hàng triệu người. Ra đi đồng nghĩa với việc làm lại từ đầu, mà chưa biết kết quả sẽ ra sao. Có những gia đình “đi bốn về một”, chất chứa bao đắng cay. Nếu chỉ muốn khám phá, thì du lịch cũng đủ.


Những lời khuyên ấy rất thật lòng.


Bởi ở tuổi bốn mươi tám – gần cái ngưỡng mà người ta gọi là “tri thiên mệnh” – mỗi quyết định đều mang theo rủi ro lớn. Nếu thất bại, thời gian để làm lại không còn nhiều. Chưa kể, sức khỏe cũng không còn như trước.


Phần đông người Việt chọn sự an toàn hơn là mạo hiểm. Có lẽ vì vậy mà rất hiếm những nhà thám hiểm mang quốc tịch Việt.


Nhưng tôi hiểu mình.


Mười bảy tuổi, tôi đã từng rời quê Quảng Nam, đi hơn nghìn cây số vào Sài Gòn. Chính sự rời đi ấy đã mở ra cho tôi một chân trời khác – nơi tôi học hỏi, va chạm và tạo dựng được những giá trị nhất định cho bản thân, cho gia đình, và cho chính mảnh đất đã cưu mang mình.


Tôi biết, nếu ngày đó tôi ở lại Quảng Nam, con đường hôm nay có lẽ đã rất khác. Vùng đất thiên tai, lũ lụt, đất hẹp người đông… cơ hội, vốn đã ít lại càng khó nắm bắt.


Tuổi mười bảy – cái tuổi “bẻ gãy sừng trâu” – người ta dám thử, dám sai, và còn rất nhiều thời gian để làm lại.


Còn bây giờ, khi đã bước qua tuổi gần năm mươi, đứng trước hành trình dài tám nghìn cây số, vượt đại dương để đến một quốc gia khác, sự chùn bước là điều hoàn toàn tự nhiên.


Tôi cũng đã nhiều lần chùn bước.


Nhiều lần đứng trên ban công tầng mười một của tòa nhà Aqua II – Ba Son, Quận 1, nhìn về phía Thảo cầm viên Sài Gòn, tôi thấy trước mắt mình là một bức tranh sống động. Dòng Thị Nghè uốn lượn theo nhịp “bên lở bên bồi” của thủy triều. Những tán cây bách thảo xếp tầng theo quy luật tự nhiên. Phố xá nhấp nhô, dòng
người xuôi ngược không ngừng.


Một vẻ đẹp vừa trật tự, vừa hỗnđộn – như chính cuộc đời.


Thực lòng mà nói, cuộc sống lúc đó đã đủ đầy.


Mỗi sáng, đứng ở tầng hai nhà máy Vidan, rộng mười ngàn mét vuông – nơi tôi sáng lập và điều hành – tôi nhìn dòng người ra vào nhà máy, xe nâng, xe tải vận chuyển hàng hóa nhộn nhịp. Trên cao, từng đàn bồ câu chao lượn.


Dưới đất, cây xanh tươi tốt, hoa nở bốn mùa.


Một công việc ổn định. Một mái nhà ấm. Một cuộc sống mà nhiều người mơ ước.


Người ta thường nói: hạnh phúc lớn nhất là hạnh phúc nằm chắc trong lòng bàn tay.


Và tôi đã từng có tất cả trong tay.


Nhưng rồi, tôi vẫn chọn ra đi.


Không phải để tìm kiếm sự giàu sang.
Không phải để chạy trốn.
Không phải để đánh đổi.


Mà là để khám phá.
Để mở rộng tầm mắt.
Để thay đổi tư duy.


Và để bóc đi những lớp chai lì đã vô tình hình thành trong chính những thành quả của mình.


Tôi để lại phía sau tài sản, nhà máy, một cuộc sống ổn định – và bắt đầu lại, cùng vợ và hai con nhỏ, ở một chân trời khác.

(Còn tiếp, mời theo dõi)