Thứ năm, 16/07/26, 19:32 Australia/Sydney


TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo

TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
Nếu ai hỏi Xuyến, 35 tuổi, rằng hạnh phúc là gì, thì chỉ cần nhìn vào nụ cười của nàng bảy năm trước trong ngày cưới là đủ hiểu. Hạnh phúc lúc ấy có tên, có hình, có hơi thở – Quân, người đàn ông mà nàng từng tin là “phiên bản hoàn hảo nhất của đàn ông trên trái đất”.

CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng

CHUYỆN ĐỜI  - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
Thiện đến Úc từ năm bảy tuổi. Cái tuổi còn chưa biết nhớ quê, chưa biết thương tiếng mẹ đẻ. Lớn lên giữa trường lớp, bạn bè, công việc toàn tiếng Anh, tiếng Việt của Thiện chỉ còn là những mảnh vụn lẫn lộn: nghe được thì nghe, nói thì ú ớ, câu được câu chăng. Nhưng Thiện hiền, chăm chỉ, và có một niềm tin rất Việt Nam: có học, có nghề, có đạo đức thì rồi sẽ có gia đình hạnh phúc.

Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói

Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Dường như có một thói quen của nhiều người không khác những vị khách chỉ mời một vài lần, rồi ở lại rất lâu, lâu đến mức người ta quên mất rằng mình từng có thể sống mà không cần thói quen đó. Hút thuốc là một trong số ấy. Nó len lỏi qua lịch sử, bám vào văn hóa, chui vào tâm lý, và đôi khi trở thành một phần của bản sắc cá nhân – dù cái giá phải trả là sức khỏe, tuổi thọ, và đôi khi là cả cuộc đời.

Những bóng quê đi qua đời người

Những bóng quê đi qua đời người
Có những buổi chiều, khi nắng cuối ngày rơi xuống mái hiên như một lớp bụi vàng mỏng, tôi ngồi lặng nhìn bóng mình đổ dài trên nền gạch. Gió từ đâu thổi tới, mang theo mùi cỏ khô và chút hơi ẩm của đất, khiến lòng tôi chợt se lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến câu hỏi mà ai đó đã hỏi tôi từ rất lâu: “Người Việt mình thường tự hào điều gì nhất?” Ngày ấy, tôi chỉ cười, trả lời qua loa. Còn bây giờ, sau bao năm đi xa, sau bao lần đứng giữa những thành phố lạ, tôi mới hiểu: người Việt tự hào về quê. Người Tây tự hào về nghề. Và giữa hai điều ấy là cả một khoảng trời rộng, mờ sương như buổi sớm tháng vào Thu tại thành phố Sydney và mặt đất vẫn còn ngái ngủ.

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG III - XÂY DỰNG NHÀ (P4)

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG III - XÂY DỰNG NHÀ (P4)
Còn tôi, bắt đầu nghĩ đến việc dọn rác, sửa chữa và hồi sinh mảnh đất. Sáng hôm sau, tôi bày một mâm ngũ quả, nhang, đèn, gạo, muối và chén nước sạch giữa sân.Đó không phải là mê tín. Đó là cách một người Việt bày tỏ lòng biết ơn với trời đất, với tiền nhân và với mảnh đất mình sắp gắn bó.

Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam

Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam
Buổi sáng ở một quán cà phê nhỏ trên phố Nguyễn Huệ, cô phục vụ đặt lên bàn một lát bánh mì nướng vàng ruộm, bên trên là lớp phô mai Cheddar tan chảy, thơm ngậy. Một vị khách trẻ cười khúc khích: “Phô mai này ngon như ở Úc luôn đó!” – câu nói tưởng chừng vu vơ, nhưng lại gói gọn cả hành trình dài của miếng phô mai ngoại quốc đang “nhập tịch” vào khẩu vị Việt.

Những cây cầu nhỏ

Những cây cầu nhỏ
Có những ký ức của tuổi thơ Việt Nam không nằm trong sách vở, không nằm trong bảo tàng, mà nằm vắt vẻo trên một thân tre cong cong, lắc lư theo gió, kêu kẽo kẹt mỗi khi có người bước qua. Đó là những cây cầu tre, cầu khỉ, cầu dừa – những chiếc cầu nhỏ bé nhưng từng gánh cả một thời tuổi thơ, một thời nghèo khó, một thời hồn nhiên đến mức chỉ cần qua được cầu là thấy mình… anh hùng.

Tại sao xăng dầu lại chi phối việc sản xuất phân bón urea?

Tại sao xăng dầu lại chi phối việc sản xuất phân bón urea?
Buổi chiều Adelaide, gió từ biển Glenelg thổi vào mát rượi. Hai ông bạn già – ông Tư và ông Bảy – ngồi dưới giàn nho sau vườn, mỗi người một tách trà nóng. Trên bàn là tờ báo in đậm dòng chữ: “Liên Hiệp Quốc cảnh báo: hàng chục triệu người có nguy cơ đói vì gián đoạn dầu khí và phân bón.”

Tiền lương khó mà theo kịp giá nhà

Tiền lương khó mà theo kịp giá nhà
Sáng nào tôi cũng ra quán cà phê quen ở góc đường Beamish, Campsie, ngồi nhâm nhi ly “ flat white”, nhìn người ta đi làm sớm. Ở tuổi 82, tôi đã sống ở Sydney hơn nửa đời người, vậy mà mỗi lần nhìn những căn nhà gạch đỏ hai tầng mọc lên san sát, tôi lại nhớ cái thời mình mới đặt chân đến Úc năm 1973 – khi Sydney còn hiền như cô gái mới lớn, và giấc mơ mua nhà… gần lắm, với tay là tới.

Công nghệ mài và cắt hột xoàn

Công nghệ mài và cắt hột xoàn
Tôi là một phụ nữ Việt trung niên sống ở Úc, trước giờ chỉ quen mua vàng. Vàng dễ bán, dễ cất, dễ tính. Còn hột xoàn? Trời đất, tôi từng nghĩ đó là thứ dành cho mấy bà “quý tộc”, còn mình thì… thôi khỏi. Nhưng rồi bạn bè ai cũng lấp lánh như đêm Noel ở thành phố Cảng, tôi nhìn lại tay mình thấy trống trải quá. Thế là tôi quyết định “đi học lại từ đầu”, tìm hiểu xem hột xoàn từ đâu ra, sao lại đắt đỏ, sao có viên to viên nhỏ, sao nghe nói Ấn Độ đang thiếu hột để mài, và quan trọng nhất: làm sao để khỏi mua lầm hột xoàn nhân tạo.