Thứ sáu, 05/06/26, 20:41 Australia/Sydney


CHUYỆN ĐỜI - Thân phận làm vợ, làm mẹ …

CHUYỆN ĐỜI - Thân phận làm vợ, làm mẹ …
Tôi tên Vân, hai mươi ba tuổi, gái sông nước miền Tây, nói chuyện còn vương cái giọng “dạ thưa” nghe quê quê mà mấy đứa bạn ở xứ người hay chọc. Tôi sống ở nước ngoài đã mấy năm, vậy mà mỗi lần mở miệng vẫn bị lộ tẩy liền. Nhưng thiệt tình, cái giọng quê đó chưa bao giờ làm tôi buồn bằng cái thân phận con gái trong một gia đình mà người ta coi đàn bà như cái bóng.

Tuổi già nói trước quên sau

Tuổi già nói trước quên sau
Tui bảy chục tuổi rồi, dân miền Tây thứ thiệt, hồi trước sống bên bờ sông Hậu, sáng nghe tiếng ghe máy, chiều nghe tiếng gà gáy, tối nghe ếch nhái râm ran. Qua Úc mấy năm nay, nhờ con cái bảo lãnh. Ở tuổi này, chưa được lãnh tiền già, sống nhờ con, nhiều khi trong bụng cũng áy náy. Nhưng cái làm tui lo nhất dạo này không phải chuyện tiền bạc, mà là… tui hay “nói trước quên sau”.

Mực Úc giòn - Mực Việt dai: Chuyện nhỏ mà không nhỏ trên mâm cơm

Mực Úc giòn - Mực Việt dai: Chuyện nhỏ mà không nhỏ trên mâm cơm
Sống ở Úc hơn hai chục năm, tui tưởng mình quen hết đồ ăn xứ ni rồi. Vậy mà có bữa đi chợ Victoria Market, mua mớ mực tươi về xào, cắn vô nghe “bụp” một cái — trời đất ơi, giòn rụm, giòn tới mức tui phải đứng lại suy nghĩ: “Ủa, răng mà mực Úc giòn dữ rứa? Còn mực quê mình — mực ống, mực nang — thì dai dai, càng nhai càng ngọt?”

Từ nghiêm khắc đến tình yêu... che đậy tội lỗi

Từ nghiêm khắc đến tình yêu... che đậy tội lỗi
Tôi năm nay năm mươi mấy tuổi, tóc chưa bạc hết nhưng bụng thì đã vượt mặt. Vợ tôi nói tôi là “ông già khó chịu”, còn mấy đứa nhỏ thì gọi tôi là “Ba Google” vì chuyện gì tôi cũng thích phân tích, giải thích, rồi triết lý. Nhưng thiệt tình, càng lớn tuổi tôi càng thấy mình cần học lại nhiều thứ, nhất là mấy chuyện tưởng như ai cũng biết: thương yêu là gì, dạy dỗ là sao, tha thứ có phải là bỏ qua hết hay không.

Thức ăn để qua đêm sao cho an toàn?

Thức ăn để qua đêm sao cho an toàn?
Có một sự thật mà ai cũng từng trải qua: bữa tối hôm nay thường có xu hướng “đầu thai” thành bữa sáng ngày mai. Đôi khi vì tiếc của, đôi khi vì lười nấu, đôi khi vì… đồ ăn ngon quá không nỡ bỏ. Nhưng để đồ ăn qua đêm không phải chuyện đùa. Nó giống như việc bạn cho vi khuẩn một tấm vé VIP vào bữa tiệc buffet – và bạn chính là người trả giá.

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P2)

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P2)
Ở Việt Nam, việc quay phim, chụp ảnh trong siêu thị là chuyện bình thường và mặc nhiên được phép. Nhưng ở đây, có những quy tắc không được viết ra, và mình phải tự học bằng những va chạm như thế.

Tôi Yêu Tiếng Dân Tôi - Tham như đỉa đói

Tôi Yêu Tiếng Dân Tôi - Tham như đỉa đói
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe lên đã thấy mát lòng, có những câu nghe lên đã thấy đau, và có những câu nghe lên… hơi rùng mình. “Tham như đỉa đói” thuộc nhóm cuối cùng. Chỉ bốn chữ thôi mà mở ra cả một thế giới hình ảnh: con đỉa đen sì, trườn trườn trong bùn, đánh hơi thấy hơi ấm là bám vào, hút cho đến khi no căng như trái cà pháo. Người Việt xưa không dùng hình ảnh nhẹ nhàng để nói về lòng tham; họ chọn thứ gì gây ám ảnh, để ai nghe cũng phải giật mình mà tự soi lại mình.

Năm nay, các bậc cao niên có phải bay về quê nhà để... trốn mùa Đông ?

Năm nay, các bậc cao niên có phải bay về quê nhà để... trốn mùa Đông ?
Theo dự báo mới nhất của Cục Khí tượng Úc (BoM), mùa đông năm 2026 sẽ ấm hơn trung bình, chứ không “khắc nghiệt” như nhiều người lo. Nói cách khác, các ông bà Việt ở Adelaide có thể… tạm hoãn kế hoạch “trốn lạnh” về Đà Nẵng, vì năm nay trời có vẻ “hiền” hơn.

Mơ về một thành phố văn minh, an toàn

Mơ về một thành phố văn minh, an toàn
Ông già tám mươi tuổi ấy – tức là tôi đây – sống ở Úc đã hơn nửa đời người, vậy mà mỗi buổi chiều ngồi bên cửa sổ nhìn nắng đổ xuống những mái nhà yên bình của Sydney, lòng vẫn cứ bâng khuâng nghĩ về một điều tưởng như xa xỉ: một thành phố thật sự an nhiên. Không phải an nhiên theo kiểu “cầu cho trời yên biển lặng”, mà là an nhiên được xây bằng trí tuệ, bằng công nghệ, bằng lòng nhân ái của con người.

NƯỚC TRÀ VÀ GIẤC NGỦ

NƯỚC TRÀ VÀ GIẤC NGỦ
Tối hôm qua, tôi ngồi nhâm nhi ly trà xanh, chợt nhớ câu nói của bà chị hàng xóm: “Mi uống trà chi giờ ni, lát nữa thức trắng con mắt như con cú!” Nhưng cũng có người lại bảo: “Uống miếng trà vô, ngủ sâu như đá.” Rứa là trong một xóm nhỏ thôi đã có hai trường phái. Còn trên thế giới, chuyện trà xanh – trà đen, ngủ ngon – mất ngủ, cũng lắm điều ngang trái.