Đậu xe trước nhà: Ai mới thật sự “sở hữu” lề đường?
Nếu bạn sống ở Adelaide, hay từng ghé qua Fairfield (NSW), chắc hẳn bạn đã chứng kiến cảnh tượng quen thuộc: những con đường nhỏ, xe đậu san sát, và đôi khi… một chiếc thùng rác đứng chễm chệ như một “vệ sĩ” giữ chỗ cho chủ nhà. Câu chuyện đậu xe trước nhà dân - đặc biệt ở những khu gần trường học, bệnh viện hay trung tâm thương mại — từ lâu đã trở thành đề tài gây tranh cãi, thậm chí có lúc còn căng thẳng hơn cả chuyện hàng xóm nuôi gà gáy sáng.
Tuổi càng cao càng nên giảm lo lắng, buồn phiền
Tuổi càng cao, người ta càng dễ nhận ra một chân lý hơi buồn cười: càng lo thì càng… mệt, mà càng mệt thì càng dễ bệnh. Khoa học gần đây cũng đồng tình với điều mà ông bà ta đã nói từ lâu: “Lo bò trắng răng”. Một nghiên cứu của Đại học New York cho thấy những người càng lo lắng về sức khỏe và tuổi già thì các dấu hiệu lão hóa sinh học trong máu càng tăng tốc. Những thay đổi này được đo bằng các “đồng hồ biểu sinh” – thứ mà nếu đem kể cho các cụ nghe, có khi họ sẽ bảo: “Ờ, tao biết rồi, khỏi cần đồng hồ, nhìn cái mặt tao là biết già nhanh hay chậm”.
Nhưng khoa học vẫn phải làm việc của khoa học: đo đạc, phân tích, và kết luận rằng lo lắng không chỉ làm nặng đầu mà còn in dấu lên từng tế bào.
TÌNH ĐỜI - Khi cánh cửa nhà để hở
Ông Trị năm nay năm mươi sáu tuổi, dáng người vẫn còn rắn rỏi của một người quen làm việc tay chân, nhưng ánh mắt đã nhuốm màu
mệt mỏi. Người ngoài nhìn vào cuộc đời ông, ai cũng bảo ông là người đàn ông mẫu mực: thương vợ, thương con, làm ăn chân chính, không rượu chè, không cờ bạc. Ông cũng tin như vậy. Suốt bao nhiêu năm, ông vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận của một người chồng, người cha - bằng cách làm việc không ngơi nghỉ để mang về cho gia đình một cuộc sống đủ đầy.
CHUYỆN ĐỜI - Vứt bỏ con… để mong con có tương lai
Bà Tuyền đứng trước cổng cơ sở sản xuất trái cây đồ hộp Vượng Phát, đôi tay run run, lòng ngổn ngang như một mớ chỉ rối. Bốn mươi năm cuộc đời, có những điều tưởng đã chôn sâu, vậy mà chỉ cần một bước chân, tất cả lại ùa về như cơn gió xoáy. Bà đã chuẩn bị cho cuộc gặp này suốt nhiều năm, nhưng khi đối diện với cánh cổng lớn kia, bà lại thấy mình nhỏ bé, yếu đuối như cô gái hai mươi lăm tuổi năm nào – cái năm bà phạm sai lầm lớn nhất đời mình.
Sống theo lời Phật dạy
Có những buổi chiều thật yên, khi tiếng gió lùa qua khe cửa sổ và lòng người bỗng chùng xuống, ta tự hỏi: làm một người Phật tử nghĩa là gì? Có phải chỉ là thắp nén nhang trước tượng Phật, cúi đầu lạy ba lạy rồi xem như tròn bổn phận? Hay còn điều gì sâu xa hơn, lặng lẽ hơn, nhưng cũng thiết tha hơn?
