Từ ma mãnh đến quỷ quyệt
Trong kho tàng tiếng Việt, chữ “ma” xuất hiện nhiều đến mức nếu gom lại thành một đoàn, chắc đủ mở… hội nghị thượng đỉnh. Từ ma quỷ, ma xó, ma men, ma túy đến ma lanh, ma mãnh, ma le, rồi cả ma sơ - vốn chẳng liên quan gì đến cõi âm nhưng vẫn bị kéo vào danh sách. Điều thú vị là: “ma” trong đời sống Việt không chỉ là bóng hình lẩn khuất sau lũy tre, mà còn là một kiểu người - một kiểu tính - một kiểu hành xử.
CHUYỆN ĐỜI - Kiêu hãnh như một vết son lem
Sinh ra trong một gia đình quyền thế ở Sài Gòn, nơi những bữa tiệc sang trọng diễn ra thường xuyên như cơm bữa và những chiếc xe hơi bóng loáng nối đuôi nhau trước cổng biệt thự, cô gái ấy lớn lên trong một thế giới mà mọi thứ đều quá dễ dàng. Cha mẹ đặt cho cô cái tên thật đẹp: Linh Chi – mong cô vừa thanh tao vừa quý phái như loài linh chi quý hiếm. Nhưng đời vốn thích trêu ngươi: cái quý phái thì có, còn cái thanh tao… lại bị cái kiêu hãnh lấn át từ lúc nào không hay.
Úc ẩn mình: Những cảnh quan đẹp... mê hồn
Khi nhắc đến cảnh quan Úc, phần lớn du khách - và cả nhiều người Úc - thường nghĩ ngay đến Opera House, Uluru, Bondi Beach hay Great Ocean Road. Nhưng nước Úc rộng đến mức nếu mỗi ngày bạn đi một nơi mới, có lẽ phải mất vài đời người mới khám phá hết. Và giữa những biểu tượng nổi tiếng ấy, vẫn tồn tại những vùng đất đẹp đến mức… khó tin, nhưng lại lặng lẽ đứng ngoài mọi sách hướng dẫn du lịch.
Thời đại ngưng chớp mắt ... vì điện thoại
Buổi sáng ở Sydney, 7 giờ rưỡi, ánh nắng xiên qua những tòa nhà kính, phản chiếu lên dòng người đang đổ về ga Town Hall. Trong dòng
người ấy, có một điều thú vị: ai cũng cúi đầu. Không phải cúi để buộc dây giày, không phải cúi để tránh gió, mà cúi để nhìn vào chiếc điện thoại đang sáng rực như một ngọn đèn dẫn đường.
Tuổi già không tàn phai: Một vòng thế giới quanh những bậc cao niên
Họ không phải nghệ nhân chuyên nghiệp, cũng chẳng phải những người thợ được trả công. Họ chỉ là những cụ ông đã bước qua tuổi 65
– theo định nghĩa “người cao tuổi” của hầu hết các quốc gia phát triển – nhưng vẫn chọn dành thời gian của mình để làm mới những món
đồ chơi bằng gỗ, rồi tặng lại cho trẻ em trong các gia đình ly hôn. Một hành động nhỏ, nhưng đủ để thấy tuổi già không phải là đoạn cuối tàn
phai, mà là một chương mới của sự hữu ích.
Hành trình đi tìm “điện trời”
Tôi bắt đầu câu chuyện này không phải từ phòng thí nghiệm, không từ một bài báo khoa học, mà từ… hóa đơn tiền điện. Một buổi chiều Adelaide nắng như đổ lửa, hai đứa con sinh đôi của tôi vừa chịu ngủ được 20 phút, tôi tranh thủ mở email và thấy hóa đơn điện tháng này tăng thêm gần 40 đô. Tôi thở dài, rồi tự hỏi: “Trời cho nắng nhiều như vậy, sao mình không hứng mà xài?”
Tìm hiểu về ung thư não sau khi nghe tin Giáo sư Richard Scolyer qua đời ở tuổi 59 vì căn bệnh này
Tôi năm nay 59 tuổi, sống ở Úc đã bốn chục năm, đủ lâu để quen với cái lạnh cắt da của Melbourne, cái nắng chói chang của Perth, và cái kiểu người Úc nói “mate” như thể đó là dấu chấm câu. Nhưng sáng nay, khi mở TV, tôi thấy một tin khiến mình lạnh sống lưng theo nghĩa
đen: Giáo sư Richard Scolyer qua đời vì ung thư não, vào ngày 7 tháng 6 năm 2026 ở tuổi 59. Tôi cùng tuổi đó.
TÌNH ĐỜI - Cái giá phải trả cho chữ bất hiếu
Ở cái xóm nhỏ ven ngoại ô, nơi buổi chiều người ta còn nghe tiếng rao “bánh mì nóng đây” và tiếng trẻ con chạy giỡn, có một ông già tên
Nhân. Người ta gọi ông là “ông Nhân hiền như đất”, mà thiệt, hiền đến mức ai nói gì cũng tin, ai nhờ gì cũng giúp, ai cười với ông là ông cười lại, ai khóc trước mặt ông là ông rối rít an ủi. Cái hiền đó, hồi trẻ là đức, về già lại thành… cái tội.
