Phải chăng tình ông cháu mỗi lúc một phai nhạt ?
Tôi năm nay đã bảy mươi lăm tuổi. Tính ra cũng hơn ba mươi năm rời quê hương, theo con cái sang Úc định cư. Đời người, càng lớn tuổi càng hay ngoái lại phía sau. Những ký ức cũ, tưởng đã ngủ yên, bỗng trở mình mỗi khi tôi nhìn thấy đám cháu nội ngoại của mình – những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở xứ sở này, nói tiếng Anh như gió, còn tiếng Việt thì lơ lớ như khách du lịch. Điều làm tôi day dứt nhất không phải chuyện ngôn ngữ, mà là cái tình ông cháu sao mà nhạt nhẽo quá. Nó không giống chút nào với những gì tôi từng có với ông bà mình, hay với chính các cháu ở Việt Nam ngày xưa.
Muốn “mất gốc”, Trời cũng không cho!
Dù một con người có thể thay đổi gần như toàn bộ vẻ ngoài và lối sống của mình, DNA vẫn giữ lại một lớp căn tính sâu nhất, không
thể xoá bỏ. Điều này tạo nên một nghịch lý thú vị: ta có thể rời xa truyền thống, văn hoá, ngôn ngữ, thậm chí cả cộng đồng gốc, nhưng không thể xoá sạch dấu vết sinh học về nơi mình đến. Bài viết dưới đây đi sâu vào câu hỏi: liệu một người có thể “bỏ nguồn gốc” hay chỉ có thể quên nó? Và xã hội có tôn quý người từ bỏ nguồn gốc của mình không?
Người cao tuổi và chứng đau Thần kinh tọa
Tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Ở tuổi này, người ta hay nói “già đau lưng, trẻ đau bụng”, nhưng cái đau mà tôi mang trong mình mấy năm nay không chỉ là đau lưng. Nó chạy từ thắt lưng xuống mông, lan dọc mặt sau đùi như một sợi dây điện bị chập. Ngồi cũng đau, đứng cũng đau, đi lại càng đau. Bác sĩ bảo đó là đau thần kinh tọa – thứ dây thần kinh dài nhất cơ thể, bắt đầu từ vùng thắt lưng, đi qua mông, xuống
chân. Tôi nghe mà chỉ thở dài: “Hóa ra tuổi già không chỉ bạc tóc, mà cả dây thần kinh cũng bạc theo.”
Watarah: Loài hoa biểu tượng của New South Wales
Tôi đến New South Wales vào một buổi chiều mùa xuân, khi gió biển từ phía Thái Bình Dương thổi vào thành phố Sydney mang theo hơi ấm và mùi muối mằn mặn. Những ngày đầu, tôi thường cảm thấy mình như một chiếc lá lạc giữa khu rừng xa lạ: mọi thứ đều mới, đều rộng lớn, đều khiến tôi vừa háo hức vừa bối rối. Nhưng rồi, trong một chuyến đi bộ dọc những triền đá sa thạch phía Bắc Sydney, tôi bắt gặp một điều khiến trái tim mình khựng lại: một bông hoa đỏ rực, tròn đầy, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy giữa màu xanh thẫm của rừng.
Buffet: Trả tiền một lần, ăn cho đã miệng
Buffet – hay theo cách nói dân dã: “ăn cho đã đời, trả tiền một lần” – là một trong những phát minh ẩm thực vừa dân chủ, vừa đầy cám dỗ nhất mà loài người từng nghĩ ra. Ở Việt Nam cũng như tại Úc, phong trào ăn buffet bùng nổ khoảng mười năm trước, khi giá chỉ tầm 18 đô, đi ăn vừa vui, vừa rẻ, vừa có cảm giác như mình đang chiến thắng hệ thống. Nhưng thời thế đổi thay: giá leo lên 30 đô, người ăn thưa dần, và câu chuyện buffet trở thành một hiện tượng văn hoá – kinh tế – xã hội đáng để nghiền ngẫm.
Khai thác vàng tại Úc
Tôi bắt đầu quan tâm đến vàng của Úc từ một buổi chiều đứng trước cửa hàng bán vàng miếng ở Sydney, nơi những thỏi vàng sáng rực nằm im lìm sau lớp kính dày. Giá vàng thế giới mỗi ngày một cao, và tôi tự hỏi: điều gì đã đưa nước Úc trở thành một trong những quốc
gia sản xuất vàng hàng đầu thế giới? Những thỏi vàng này đã đi qua những con đường nào, những tầng đất nào, những bàn tay nào trước khi đến đây? Câu hỏi ấy dẫn tôi vào một hành trình ngược dòng thời gian, trở về những ngày đầu tiên vàng được tìm thấy trên lục địa này.
