Lễ hội mùa Phục sinh khắp nơi
Mỗi mùa Phục Sinh đến, tôi lại có cảm giác như cả thế giới cùng chậm lại một nhịp. Ở nhiều quốc gia, người ta không chỉ “nhắc lại” câu
chuyện Chúa Giê-xu chịu chết và sống lại bằng lời nói, mà còn bằng những nghi lễ, cuộc rước, vở diễn, bữa ăn gia đình, và cả những khoảnh khắc im lặng rất riêng. Nếu nhìn từ xa, Phục Sinh có vẻ chỉ là một ngày lễ tôn giáo; nhưng khi đi sâu vào từng đất nước, từng thành phố, ta sẽ thấy đó là một bức tranh sống động, nơi đức tin, văn hóa, lịch sử và cảm xúc đan xen với nhau một cách rất mềm mại.
NIỀM HY VỌNG TỪ ĐẤNG SỐNG LẠI
Mỗi mùa Phục Sinh trở về, lòng tôi lại lặng đi trước một chân lý quá lớn: Chúa Giê-xu đã sống lại và đã về trời, và chính điều đó trở thành nền tảng của mọi hy vọng trong đời sống tôi – một người tin cậy Ngài giữa bao thăng trầm của kiếp người. Không phải hy vọng
mơ hồ, không phải niềm tin dựa trên cảm xúc, nhưng là hy vọng được bảo chứng bằng một sự kiện lịch sử, được ghi lại trong Kinh hánh và được xác nhận bởi vô số nhân chứng.
Như thế nào mới thực sự tin cậy và nương cậy Chúa?
Giờ tui già rồi, tóc bạc như mấy sợi lúa chín muộn ngoài đồng, chân tay run run như lá mít gặp gió Lào tháng sáu. Ngồi trước hiên nhà, nhìn nắng chiều rớt xuống mái ngói rêu phong, tui hay nghĩ ngợi chuyện đời. Mỗi dịp kỷ niệm mừng Chúa phục sinh, tui thường được người quen hỏi: “Mệ có đạo hả?” Tui cười hiền: “Ờ, tui tin Chúa Giê-xu.” Nhưng nói rứa chớ trong lòng tui vẫn hay tự hỏi: tin răng cho đúng, nương cậy răng cho trọn?
Vì sao Chúa Giê-xu lại phó mạng sống mình ?
Tôi không sinh ra trong gia đình theo đạo. Những năm tháng tuổi thơ ở miền Tây, tôi chỉ nghe loáng thoáng về “Chúa Giê‑xu” qua vài người hàng xóm đi nhà thờ mỗi Chủ nhật. Với tôi, đó chỉ là một tôn giáo như bao tôn giáo khác. Nhưng rồi một mùa Thương Khó nọ, khi cuộc đời tôi rơi vào giai đoạn mệt mỏi và bế tắc nhất, tôi bắt đầu tò mò về câu chuyện “Chúa chịu chết vì nhân loại”. Tôi tự hỏi: Tại sao một người vô tội lại phải chết? Và tại sao cái chết ấy lại khiến người tin Ngài được sống?
Cây cũng giống như người cần dinh dưỡng
Cây xanh, dù đứng yên lặng lẽ trong góc vườn hay vươn mình giữa nắng gió, vẫn là một cơ thể sống cần đầy đủ nhu cầu dinh dưỡng, trao đổi chất và phát triển. Để cây có thể xanh tươi, trổ hoa rực rỡ hay kết trái ngọt lành, chúng cần một hệ thống dinh dưỡng cân bằng không khác gì con người cần thức ăn để duy trì sự sống. Khoa học thực vật đã chỉ ra rằng cây chỉ có thể hoàn thành vòng đời nếu được cung cấp đầy đủ các nguyên tố thiết yếu - mỗi nguyên tố đóng một vai trò riêng trong cấu trúc, năng lượng và quá trình
sinh lý của cây.Bấy lâu nay, khi nhắc tới địa danh “Đồi thông hai mộ” người ta nghĩ tới Đà Lạt. Nhưng ít ai biết rằng, tại xứ Mường
tỉnh Hòa Bình cũng có một địa danh như thế, gắn liền với câu chuyện tình yêu cảm động.
Chơi lotto để vui chứ không nuôi hy vọng
Tôi là Sáu, sáu lăm tuổi, vợ tôi tên Hường, sáu mốt; chúng tôi sống trong căn nhà nhỏ ở Adelaide. Hai đứa con tụi nó có gia đình riêng
hết rồi, cuối tuần ghé qua ăn cơm; còn ngày thường thì nhà chỉ có hai vợ chồng với cái tivi, mấy chậu lan, và… tờ vé Lotto găm trên cánh tủ lạnh bằng cục nam châm hình con koala.
Nước mắt chảy xuôi, có khi nào chảy ngược?
Dòng chảy của câu tục ngữ “Nước mắt chảy xuôi” luôn gợi một cảm giác rất nhân bản: nó nói một chân lý giản dị mà đau đáu của đời sống Việt – tình thương của cha mẹ luôn hướng xuống con cái, như nước từ cao chảy xuống thấp. Ý nghĩa này được ghi nhận rõ trong các từ điển thành ngữ Việt Nam: câu nói khẳng định cha mẹ dồn hết yêu thương cho con, còn con dù hiếu thảo đến đâu cũng chỉ đáp lại được một phần công lao ấy.
TÌNH ĐỜI - Hũ vàng thay đổi nhân cách
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ông bà gần bảy mươi tuổi, sống trong một căn nhà nhỏ lụp xụp - mái tôn thủng vài chỗ, vách gỗ mục loang lổ - nép mình giữa xóm
lao động nghèo, như một chiếc lá khô bị gió đời quăng quật. Mỗi khi gió thổi, căn nhà rung lên như tiếng thở dài của hai phận người côi cút. Ông bà đều mồ côi từ thuở thiếu thời, lớn lên trong cảnh nương nhờ người dưng, rồi gặp nhau, thương nhau vì cùng một nỗi trống trải. Không con cái, không họ hàng, chỉ có hai thân già dựa vào nhau mà sống. Hàng xóm thì người thương ít, kẻ khinh nhiều; có người còn bảo “nghèo riết rồi hôi hám”, khiến ông bà càng thu mình lại, sống lặng lẽ như hai chiếc bóng.
CHUYỆN ĐỜI - Cờ bạc là bác thằng bần
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Tôi tên Tám. Năm nay năm mươi bảy tuổi. Người ta bảo tuổi này đàn ông đã “chín”, đã biết điều, biết nghĩ, biết thương vợ con. Nhưng tôi thì khác. Tôi già đi mà không trưởng thành. Nửa đời người của tôi trôi qua trong tiếng máy đánh bài lạch cạch, trong ánh đèn nhấp nháy của Casino, trong những đêm trắng ngồi trước màn hình máy đánh bạc ở Club như một kẻ mất hồn.
