Thứ bảy, 06/06/26, 01:41 Australia/Sydney


CHUYỆN ĐỜI - Từ 1 cuộc đời hư đến buổi tối Good Friday

CHUYỆN ĐỜI - Từ 1 cuộc đời hư đến buổi tối Good Friday
Quân đặt lưng xuống chiếc giường nhỏ trong căn phòng thuê ở ngoại ô Adelaide, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà loang lổ ánh đèn vàng. Bên ngoài, gió đêm thổi qua những hàng cây eucalyptus, tạo thành âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của ai đó. Ba năm du học, ba năm sống xa nhà, vậy mà chưa một lần Quân cảm thấy lòng mình nặng nề như lúc này.

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - NGÀY RỜI ĐI

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - NGÀY RỜI ĐI
Sau nhiều đêm thức trắng, tự vấn chính mình, tôi quyết định đi. Ngày rời đi không có gì đặc biệt. Không đông người đưa tiễn. Không nước mắt. Không những cái ôm chia biệt.

Bài học từ sự hy sinh và phục sinh của Chúa Giê-xu

Bài học từ sự hy sinh và phục sinh của Chúa Giê-xu
Tôi đã nhiều lần nghe về sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu, nhưng chỉ đến mùa Phục sinh năm nay, khi đọc lại từng trang Kinh Thánh, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng đây không chỉ là một câu chuyện tôn giáo. Đây là câu chuyện của tình yêu, của sự thật, của lòng can đảm, của sự hy vọng — và của chính tôi.

Ký ức tuổi thơ: Săn trứng Phục sinh

Ký ức tuổi thơ: Săn trứng Phục sinh
Năm nay Brisbane vào thu sớm. Những buổi chiều gió nhẹ thổi qua hàng jacaranda trước hiên nhà khiến cô gái 29 tuổi bỗng nhớ lại một ký ức rất xa – xa đến mức tưởng như thuộc về một đời khác. Đó là lần đầu tiên cô bé ba tuổi rưỡi, vừa theo cha mẹ sang Úc định cư, được tham gia trò chơi “Easter Egg Hunt” ở công viên nhỏ cuối con đường.

Trên 2 tỷ đô của dân chúng Úc bị mất do lừa gạt - tăng đột biến ở những tháng có lễ hội

Trên 2 tỷ đô của dân chúng Úc bị mất do lừa gạt - tăng đột biến ở những tháng có lễ hội
Tôi năm nay 62 tuổi, sống ở Úc từ cái thời tóc còn mượt, bụng còn thon, và cái chữ “scam” còn xa lạ như món phô mai xanh mốc. Vậy mà năm 2025 vừa rồi, tôi bị gạt… ba lần. Ba lần! Một người đàn ông Á châu tưởng đã chai mặt với đời, vậy mà vẫn bị tụi scammer nó “quất” cho ba phát đau điếng. Đến mức tôi phải ngồi xuống, pha ly trà nóng, mở máy tính, và quyết tâm tìm hiểu cho ra lẽ: người Úc bị gạt tới mức nào, nhất là trong mùa Phục Sinh – cái mùa lẽ ra để người ta ăn chocolate, đi lễ, và suy ngẫm về sự sống mới, chứ không phải để… mất tiền oan.

NHÂN MÙA PHỤC SINH, NHỚ ĐẾN PHIÊN XỬ KHÓ XỬ

NHÂN MÙA PHỤC SINH, NHỚ ĐẾN PHIÊN XỬ KHÓ XỬ
Chẳng bao lâu sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, ba mẹ tôi đưa các con vượt biên và may mắn được Úc tiếp nhận - khi ấy tôi gần 10 tuổi. Bốn mươi mấy năm sống ở xứ sở chuột túi, tôi vẫn giữ thói quen mỗi mùa Phục Sinh lại đọc lại câu chuyện Chúa Giê-xu bị xử án. Không phải vì tôi là người quá đạo hạnh, mà vì câu chuyện ấy luôn khiến tôi day dứt: Tại sao một người vô tội lại bị kết án chỉ vì quan tòa… khó xử?

Lễ hội mùa Phục sinh khắp nơi

Lễ hội mùa Phục sinh khắp nơi
Mỗi mùa Phục Sinh đến, tôi lại có cảm giác như cả thế giới cùng chậm lại một nhịp. Ở nhiều quốc gia, người ta không chỉ “nhắc lại” câu chuyện Chúa Giê-xu chịu chết và sống lại bằng lời nói, mà còn bằng những nghi lễ, cuộc rước, vở diễn, bữa ăn gia đình, và cả những khoảnh khắc im lặng rất riêng. Nếu nhìn từ xa, Phục Sinh có vẻ chỉ là một ngày lễ tôn giáo; nhưng khi đi sâu vào từng đất nước, từng thành phố, ta sẽ thấy đó là một bức tranh sống động, nơi đức tin, văn hóa, lịch sử và cảm xúc đan xen với nhau một cách rất mềm mại.

NIỀM HY VỌNG TỪ ĐẤNG SỐNG LẠI

NIỀM HY VỌNG TỪ ĐẤNG SỐNG LẠI
Mỗi mùa Phục Sinh trở về, lòng tôi lại lặng đi trước một chân lý quá lớn: Chúa Giê-xu đã sống lại và đã về trời, và chính điều đó trở thành nền tảng của mọi hy vọng trong đời sống tôi – một người tin cậy Ngài giữa bao thăng trầm của kiếp người. Không phải hy vọng mơ hồ, không phải niềm tin dựa trên cảm xúc, nhưng là hy vọng được bảo chứng bằng một sự kiện lịch sử, được ghi lại trong Kinh hánh và được xác nhận bởi vô số nhân chứng.

Như thế nào mới thực sự tin cậy và nương cậy Chúa?

Như thế nào mới thực sự tin cậy và nương cậy Chúa?
Giờ tui già rồi, tóc bạc như mấy sợi lúa chín muộn ngoài đồng, chân tay run run như lá mít gặp gió Lào tháng sáu. Ngồi trước hiên nhà, nhìn nắng chiều rớt xuống mái ngói rêu phong, tui hay nghĩ ngợi chuyện đời. Mỗi dịp kỷ niệm mừng Chúa phục sinh, tui thường được người quen hỏi: “Mệ có đạo hả?” Tui cười hiền: “Ờ, tui tin Chúa Giê-xu.” Nhưng nói rứa chớ trong lòng tui vẫn hay tự hỏi: tin răng cho đúng, nương cậy răng cho trọn?

Vì sao Chúa Giê-xu lại phó mạng sống mình ?

Vì sao Chúa Giê-xu lại phó mạng sống mình ?
Tôi không sinh ra trong gia đình theo đạo. Những năm tháng tuổi thơ ở miền Tây, tôi chỉ nghe loáng thoáng về “Chúa Giê‑xu” qua vài người hàng xóm đi nhà thờ mỗi Chủ nhật. Với tôi, đó chỉ là một tôn giáo như bao tôn giáo khác. Nhưng rồi một mùa Thương Khó nọ, khi cuộc đời tôi rơi vào giai đoạn mệt mỏi và bế tắc nhất, tôi bắt đầu tò mò về câu chuyện “Chúa chịu chết vì nhân loại”. Tôi tự hỏi: Tại sao một người vô tội lại phải chết? Và tại sao cái chết ấy lại khiến người tin Ngài được sống?