Tin nước Úc
Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
Tôi đến Úc vào cuối năm 1973, khi Sydney còn là một thành phố hiền lành, ít tiếng...
CHIẾC PHONG BÌ KHÔNG CÓ NGƯỜI GỬI
Làm mới mình giữa một thế giới không ngừng chuyển động
ĐỊA LINH SANH NHÂN KIỆT – chuyện kể của một người đi tìm căn nguyên
Từ luống rau đến những chân trời mới
Khi Đất Trời Cất Tiếng Hát Của Người Maori
Vượt lên chính mình
Cơn gió thoảng hay một mùa đổi chiều?
Một Trăm Tuổi - Điều Kỳ Diệu Có Xác Suất Chỉ Vài Người Được Chứng Kiến
Thân thể kỳ diệu – một bài Thánh ca viết bằng xương thịt
Bird Flu gõ cửa nước Úc
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
NIỀM HY VỌNG TỪ ĐẤNG SỐNG LẠI
Mỗi mùa Phục Sinh trở về, lòng tôi lại lặng đi trước một chân lý quá lớn: Chúa Giê-xu đã sống lại và đã về trời, và chính điều đó trở thành nền tảng của mọi hy vọng trong đời sống tôi – một người tin cậy Ngài giữa bao thăng trầm của kiếp người. Không phải hy vọng
mơ hồ, không phải niềm tin dựa trên cảm xúc, nhưng là hy vọng được bảo chứng bằng một sự kiện lịch sử, được ghi lại trong Kinh hánh và được xác nhận bởi vô số nhân chứng.
Như thế nào mới thực sự tin cậy và nương cậy Chúa?
Giờ tui già rồi, tóc bạc như mấy sợi lúa chín muộn ngoài đồng, chân tay run run như lá mít gặp gió Lào tháng sáu. Ngồi trước hiên nhà, nhìn nắng chiều rớt xuống mái ngói rêu phong, tui hay nghĩ ngợi chuyện đời. Mỗi dịp kỷ niệm mừng Chúa phục sinh, tui thường được người quen hỏi: “Mệ có đạo hả?” Tui cười hiền: “Ờ, tui tin Chúa Giê-xu.” Nhưng nói rứa chớ trong lòng tui vẫn hay tự hỏi: tin răng cho đúng, nương cậy răng cho trọn?
Vì sao Chúa Giê-xu lại phó mạng sống mình ?
Tôi không sinh ra trong gia đình theo đạo. Những năm tháng tuổi thơ ở miền Tây, tôi chỉ nghe loáng thoáng về “Chúa Giê‑xu” qua vài người hàng xóm đi nhà thờ mỗi Chủ nhật. Với tôi, đó chỉ là một tôn giáo như bao tôn giáo khác. Nhưng rồi một mùa Thương Khó nọ, khi cuộc đời tôi rơi vào giai đoạn mệt mỏi và bế tắc nhất, tôi bắt đầu tò mò về câu chuyện “Chúa chịu chết vì nhân loại”. Tôi tự hỏi: Tại sao một người vô tội lại phải chết? Và tại sao cái chết ấy lại khiến người tin Ngài được sống?
Chơi lotto để vui chứ không nuôi hy vọng
Tôi là Sáu, sáu lăm tuổi, vợ tôi tên Hường, sáu mốt; chúng tôi sống trong căn nhà nhỏ ở Adelaide. Hai đứa con tụi nó có gia đình riêng
hết rồi, cuối tuần ghé qua ăn cơm; còn ngày thường thì nhà chỉ có hai vợ chồng với cái tivi, mấy chậu lan, và… tờ vé Lotto găm trên cánh tủ lạnh bằng cục nam châm hình con koala.
Cái khó của tiếng Anh, tiếng Việt
Bản chất của chuyện “ngọng”, “sai giọng”, “không chuẩn” giữa người Việt, người Úc, người Anh hay bất kỳ cộng đồng nào không chỉ
là chuyện ngôn ngữ. Nó là giao điểm của sinh lý học, ngữ âm học, lịch sử tiếp xúc ngôn ngữ, và cả tâm lý xã hội. Khi một người nói một thứ tiếng không phải tiếng mẹ đẻ, họ đang dùng một bộ máy phát âm được hình thành từ nhỏ theo một hệ thống âm vị khác, một nhịp điệu khác, một cách tổ chức câu khác. Vì vậy, sự khác biệt là điều tự nhiên, và sự kiên nhẫn là điều cần thiết.
Sức mạnh của đôi tay
Có những câu chuyện không cần tên tuổi, không cần hình ảnh, không cần được ghi vào sách sử. Chúng tồn tại như một làn gió nhẹ,
thoảng qua đời người nhưng để lại dư âm dài lâu. Câu chuyện về người phụ nữ di dân sống hơn bốn mươi năm trên đất Úc – người đã để lại hơn hai mươi căn nhà cho hội từ thiện – là một câu chuyện như thế. Không ai biết bà sinh năm nào, đến Úc vào thời điểm nào, hay gương mặt bà trông ra sao. Nhưng người ta biết bà sống giản dị, cần kiệm, và kiên trì đến mức phi thường. Và quan trọng hơn: người ta biết bà đã xây dựng cả một di sản bằng chính đôi tay của mình.
Watarah: Loài hoa biểu tượng của New South Wales
Tôi đến New South Wales vào một buổi chiều mùa xuân, khi gió biển từ phía Thái Bình Dương thổi vào thành phố Sydney mang theo hơi ấm và mùi muối mằn mặn. Những ngày đầu, tôi thường cảm thấy mình như một chiếc lá lạc giữa khu rừng xa lạ: mọi thứ đều mới, đều rộng lớn, đều khiến tôi vừa háo hức vừa bối rối. Nhưng rồi, trong một chuyến đi bộ dọc những triền đá sa thạch phía Bắc Sydney, tôi bắt gặp một điều khiến trái tim mình khựng lại: một bông hoa đỏ rực, tròn đầy, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy giữa màu xanh thẫm của rừng.
Buffet: Trả tiền một lần, ăn cho đã miệng
Buffet – hay theo cách nói dân dã: “ăn cho đã đời, trả tiền một lần” – là một trong những phát minh ẩm thực vừa dân chủ, vừa đầy cám dỗ nhất mà loài người từng nghĩ ra. Ở Việt Nam cũng như tại Úc, phong trào ăn buffet bùng nổ khoảng mười năm trước, khi giá chỉ tầm 18 đô, đi ăn vừa vui, vừa rẻ, vừa có cảm giác như mình đang chiến thắng hệ thống. Nhưng thời thế đổi thay: giá leo lên 30 đô, người ăn thưa dần, và câu chuyện buffet trở thành một hiện tượng văn hoá – kinh tế – xã hội đáng để nghiền ngẫm.
Tin Úc Trong tuần
Tin Nam Úc
Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
Tôi đến Úc vào cuối năm 1973, khi Sydney còn là một thành phố hiền lành, ít tiếng còi xe, và người ta vẫn chào nhau bằng nụ cười thật. Vé xe lửa chỉ 10 xu, tờ Sydney Morning Herald giá 5 xu, chai sữa tươi 6 xu, ký đường trắng 10 xu, và một đô Úc mua được một bao táo đầy ắp ở chợ Flemington. Tôi thuê phòng ở Union Street, North Sydney với giá 10 đô một tuần, bao luôn điện, gas, nước.
