Đời sống
TÌNH ĐỜI - Nhờ oan hồn vợ vạch trần lòng dạ bạn “nối khố”
Tĩnh và Hưởng vốn là đôi bạn thân từ thời trung học. Một người trầm tính,...
CHUYỆN ĐỜI - Danh tiếng chỉ là gió thoảng
Uống trà xanh mỗi ngày, lợi hay hại ?
Dạ cổ hoài lang: Bản nhạc sinh ra từ nỗi lòng, lớn lên thành huyền thoại
TÌNH ĐỜI - Bà Sáu và 50 lượng vàng giấu trong nệm
CHUYỆN ĐỜI - Mẹ chồng trước toan tính của nàng dâu
Mưa Sài Gòn - Mưa Adelaide: Hai Nhịp Rơi Trên Một Đời Người
Món heo nướng: Hai sắc thái từ 2 nguồn gốc
CHUYỆN ĐỜI - Thân phận làm vợ, làm mẹ …
Tuổi già nói trước quên sau
Từ nghiêm khắc đến tình yêu... che đậy tội lỗi
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Lời tiên tri vĩ đại của Dante trong những tác phẩm minh họa cho kiệt tác nghệ thuật Tây phương ‘Thần khúc’ (P.2)
Bên ngoài nước Ý, “Thần khúc” – The Divine Comedy – cũng đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho các nghệ sĩ. Từ năm 1800 đến 1930, đã có hơn 200 bức tranh và tác phẩm điêu khắc ra đời dựa trên đề tài thú vị này. Ở phần thứ hai này, chúng ta hãy theo chân một số tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu trong đó để thực hiện một “hành trình khám phá” sâu rộng hơn nứa về những bài thơ vĩ đại của Dante.
Lời tiên tri vĩ đại của Dante trong những bức tranh minh họa cho kiệt tác nghệ thuật Tây phương ‘Thần khúc’ (P.1)
Các ghi chép được của Dante là chính xác tỏ tường chân thực, giống như một cuốn hồi ký, thời kỳ đó tác phẩm của ông đã trở thành đỉnh cao của văn học Châu Âu. Ông miêu tả về thiên đường, luyện ngục, hỏa ngục, chứng minh cho thiện ác và luật nhân quả, trình bày tín ngưỡng tâm linh. Có thể nói đây là chủ đề vĩnh hằng của loài người; đối với thế giới hiện đại, nó được coi như một biểu tượng của giới tu luyện. Nhà điêu khắc Rodin của thế kỷ 19 đã từng nói rằng ông không bao giờ quên mang theo “Thần khúc” bên mình…
TÌNH ĐỜI - Chỉ 1 tuần vợ vắng nhà đã xảy ra chuyện...
Tôi đi công tác đúng một tuần. Chỉ một tuần thôi, mà hóa ra đủ dài để một cuộc hôn nhân tưởng như yên ấm lại vỡ ra như chiếc bát sành rơi xuống nền gạch. Trước khi đi, chồng tôi bảo bị cảm, giọng khàn khàn, mắt lim dim như người vừa ốm dậy. Tôi thương, dặn dò đủ thứ: “Anh nhớ ăn uống tử tế, đừng bỏ bữa. Thuốc em để trên bàn rồi đấy.” Anh gật đầu, mặt mũi hiền lành như cậu học trò ngoan.
