Trang Làm Vườn
Tin thế giới
Đời sống
Công nghệ
Dan Viet Newspaper, Dan Viet News, Báo Dân Việt
Tuổi 80 và chuyện đôi chân bỗng nhiên “phản chủ”
Mấy bữa ni, con gái tui cứ nhìn tui chằm chằm. Hễ tui đứng dậy là nó chạy tới đỡ. Hễ tui đi ra sân là nó hỏi: “Ba có mang giày chống trượt chưa?”. Tui cười: “Cha ni mới sáu mươi mấy… à quên, tám mươi mấy chớ mấy. Đi đứng còn...
Chuyện về Nghiệp tổ của nghệ thuật Cải lương
Thức ăn để qua đêm sao cho an toàn?
Nếu thành phố chỉ toàn xe hơi điện (EV)
Hành trình tìm lại sức mạnh cho cơ thể
Tiếng Lóng Việt - Úc
Chơi lotto để vui chứ không nuôi hy vọng
Watarah: Loài hoa biểu tượng của New South Wales
NẾU CÓ TIỀN LÀM VỐN, TÀI TRÍ VÀ SỨC LỰC: Bạn sẽ chọn lợi tức hay lợi nhuận?
Tâm sự của một người… bị quảng cáo bủa vây
Nông dân Úc và những dấu hiệu khốc liệt của hạn hán
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
TÌNH ĐỜI - Cái giá phải trả cho chữ bất hiếu
Ở cái xóm nhỏ ven ngoại ô, nơi buổi chiều người ta còn nghe tiếng rao “bánh mì nóng đây” và tiếng trẻ con chạy giỡn, có một ông già tên
Nhân. Người ta gọi ông là “ông Nhân hiền như đất”, mà thiệt, hiền đến mức ai nói gì cũng tin, ai nhờ gì cũng giúp, ai cười với ông là ông cười lại, ai khóc trước mặt ông là ông rối rít an ủi. Cái hiền đó, hồi trẻ là đức, về già lại thành… cái tội.
CHUYỆN ĐỜI - Một sự hiểu lầm… hối hận không kịp
Trong căn nhà khang trang ở vùng ngoại ô, nơi những chậu hoa mười giờ vẫn nở rực rỡ mỗi sáng, ông bà Sáu sống cùng vợ chồng con trai lớn. Cuộc đời tưởng như đã yên ổn sau những năm định cư ở Úc, nhưng sóng gió đôi khi lại nổi lên từ những điều nhỏ bé nhất - từ một ánh nhìn, một lời nói, hay một nỗi nghi ngờ không tên.
Mái tóc Việt và 200 năm đổi thay
Năm nay tôi tròn năm mươi lăm. Cái tuổi mà sáng soi gương thấy tóc bạc thì thở dài, mà tối nằm xuống lại thấy thương mình đến lạ. Người ta bảo phụ nữ tuổi này hay đa cảm, nhưng tôi nghĩ không phải. Chỉ là khi tóc bắt đầu rụng nhiều hơn mọc, khi sợi bạc chen vào sợi đen như khách không mời mà đến, ta mới hiểu: thời gian không đi bằng chân, nó đi bằng tóc.
Đầm An Khê - giọt nước ngọt giữa miền cát mặn Sa Huỳnh
Nếu có nơi nào ở miền Trung khiến người ta vừa ngạc nhiên vừa bật cười vì… không hiểu nổi, thì đó chính là đầm An Khê – một đầm nước ngọt nằm cách biển chỉ khoảng 50 mét, như một “cô gái quê” hiền lành ngồi cạnh ông hàng xóm biển Đông mặn chát mà vẫn giữ được sự trong trẻo của mình. Điều kỳ lạ ấy đã khiến bao thế hệ cư dân Sa Huỳnh, rồi đến các nhà khảo cổ, nhà địa chất, nhà thơ, nhà báo… đều phải nghiêng đầu suy nghĩ. Nhưng trước khi đi vào bí ẩn nước ngọt, hãy bắt đầu từ câu chuyện: ai đã khám phá ra vùng đất này?
Giả dối và giả hình: 2 mặt nạ đời người
Tui kể thiệt nghen, hồi đó tui tưởng mình khôn lắm, ai nói gì cũng cười, ai làm gì cũng tin, nghĩ bụng “người ta nói thiệt chớ ai rảnh nói dối”. Ai dè, đời choảng tui một “chày té phở” nhớ hoài – đó là bị một người giả dối và một người giả hình chơi cho một vố, mà tới giờ nghĩ lại vẫn thấy vừa tức vừa buồn cười. Nên hôm ni, tui - một bà trung niên đất Thần Kinh - xin kể chút tâm sự về hai hạng người này, coi thử họ khác nhau ra răng, từ mô mà ra, và làm răng để mình khỏi biến thành họ.
Hại và Lợi của Thực phẩm đi kèm nhau
Tôi từng nghĩ bếp núc là chuyện đơn giản: đói thì ăn, thích thì nấu, miễn sạch sẽ và đủ chất là được. Nhưng rồi một ngày, khi đã sống ở Úc hơn ba mươi năm, tôi bỗng nhận ra cơ thể mình không còn “dễ tính” như trước. Có những bữa ăn khiến bụng nhẹ tênh, nhưng cũng có những hôm chỉ một đĩa salad lại làm tôi khó chịu cả buổi. Tò mò, tôi bắt đầu lục tìm nguyên nhân - và hành trình ấy đưa tôi đến một phát
hiện thú vị: thực phẩm cũng có tính tình, có món hợp nhau như tri kỷ, có món gặp nhau là gây chuyện.
Người giao báo giấy: Cây cầu nhỏ nối bạn đọc với quê hương
Vào những buổi sáng thứ Năm hàng tuần, dẫu trời Sydney lạnh, nóng, mưa, hay nắng… tôi - người giao báo giấy Việt ngữ giữa thế kỷ 21 - vẫn dậy sớm, lục đục xếp từng xấp báo Dân Việt News lên xe. Người ta bảo thời đại này ai còn đọc báo giấy nữa. Tôi chỉ cười, vì tôi biết: vẫn còn những người Việt, ở những góc nhỏ bé của xứ sở chuột túi này, chờ tôi như chờ một mẩu quê nhà.
Cảm xúc dâng trào khi nghe nhạc phẩm Chị Tôi
Sáng Chủ nhật, 31/05/2026. Một buổi sáng cuối thu trên đất Australia. Chỉ vài tiếng nữa thôi, mùa đông sẽ chính thức gõ cửa. Đây đã là mùa đông thứ sáu của tôi nơi xứ người. Ngoài trời chỉ 13 độ C. Gió se lạnh luồn qua những tán cây trước hiên nhà. Nắng vẫn vàng, nhưng là thứ nắng nhạt nhòa, yếu ớt như đang cố níu lại chút hơi ấm cuối cùng của mùa thu. Tôi pha một tách cà phê, ngồi lặng bên khung cửa sổ rồi
bật bài hát Chị Tôi của Trần Tiến.
TÌNH ĐỜI - Nhờ oan hồn vợ vạch trần lòng dạ bạn “nối khố”
Tĩnh và Hưởng vốn là đôi bạn thân từ thời trung học. Một người trầm tính, ít nói, thích mày mò máy móc; một người hoạt ngôn, lanh lợi, giỏi xoay xở. Họ từng cùng nhau chia sẻ ổ bánh mì, bài toán khó, từng giấc mơ về tương lai. Tình bạn ấy tưởng chừng như sẽ đi suốt đời – cho đến khi gió danh lợi thổi qua.
CHUYỆN ĐỜI - Danh tiếng chỉ là gió thoảng
Huấn là kiểu người mà nếu đứng giữa ngã tư gió thổi bốn hướng, anh ta vẫn tin rằng gió nào cũng đang thổi… về phía mình. Anh sinh ra trong một gia đình doanh nhân giàu có, lớn lên giữa tiếng máy lạnh chạy êm và những bữa ăn không bao giờ phải nhìn giá. Từ nhỏ đã quen nghe người lớn khen “con nhà này có phúc”, “sau này thế nào cũng thành đạt”, nên Huấn sớm tin rằng danh tiếng là thứ có thể…
Lời của người đã khuất: Tiếng vọng từ tro cốt trong lòng biển
Mấy con, mấy cháu thương yêu của tui, Tui nói nghe nè, chết rồi mà còn biết buồn, biết nhớ, biết tủi thân, biết cằn nhằn, biết triết lý… chắc chỉ có mấy bà già Nam Bộ như tui thôi. Người ta nói “chết là hết”, chớ tui thấy… chưa hết đâu nghen. Còn nhiều thứ lắm: còn thương, còn nhớ, còn giận, còn trách, còn cười, còn triết lý như phù sa mùa nước nổi. Chỉ có cái là… không còn cái miệng để nói. Thành ra bữa nay tui ráng gom hết mấy hạt bụi của tui lại, viết cho con cháu nghe một lần cho đã.
Uống trà xanh mỗi ngày, lợi hay hại ?
Uống trà xanh mỗi ngày – nghe tưởng chuyện nhỏ, mà hóa ra là cả một “cuộc thương lượng” giữa cơ thể và ly nước thơm. Tôi – một ông trung niên Nam bộ, vốn quen ly cà phê sữa đá buổi sáng, nay đổi qua trà xanh vì nghe người ta nói “uống vô trẻ lâu, da sáng, tim khỏe”. Ờ
thì thử coi sao, rồi mới thấy cái chuyện “trà xanh mỗi ngày” nó vừa dễ chịu vừa lắm điều để nói.
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P4)
Ngoài đường, mặt nước đang dâng lên, sóng gợn lấp loáng dưới ánh đèn vàng nhạt. Người ta nổ máy xe, vội vã di chuyển tài sản lên chỗ cao. Tôi cũng cuống cuồng làm theo. Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh lụt ở Úc. Căn nhà tôi thuê nằm trên nền đất khá cao, cách mặt sông khoảng năm đến bảy mét. Bình thường, tôi vẫn hay đạp xe dọc theo con đường mòn ven sông, nhìn xuống dòng nước trong veo thấy cả đàn cá bơi lội, những con vịt trời lững thững trôi giữa đám lau sậy. Khung cảnh yên bình và thơ mộng biết bao.
Dạ cổ hoài lang: Bản nhạc sinh ra từ nỗi lòng, lớn lên thành huyền thoại
Từ là từ phu tướng, Bảo kiếm sắc phong lên đàng. Vào ra luống trông tin chàng. Năm canh mơ màng. Em luống trông tin chàng, Ôi gan vàng quặn đau. Đường dù xa ong bướm, Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang. Đêm luống trông tin chàng, Ngày mỏi mòn như đá Vọng phu. Vọng phu vọng luống trông tin chàng. Sao nỡ phũ phàng... Chàng là chàng có hay? Đêm thiếp nằm luống những sầu tây. Bao thuở đó đây sum vầy, Duyên sắc cầm lạt phai. Là nguyện cho chàng Hai chữ an bình an. Mau trở lại gia đàng, Cho én nhạn hiệp đôi.
Miền Trung và những hang động nổi tiếng
Người mẹ gốc Việt, sinh ra ở Úc, 34 tuổi, đưa hai con 12 và 16 tuổi về thăm quê hương cha mẹ mình — một chuyến đi không chỉ để “về nguồn” mà còn để khám phá miền Trung, vùng đất vừa khắc nghiệt vừa nên thơ. Trong hành trình ấy, chị chọn điểm đến là những hang động kỳ vĩ – nơi thiên nhiên và thời gian cùng viết nên bản trường ca đá và nước.
Hề Việt Nam: Tiếng cười chửi xéo từ sân đình đến sân khấu
Ngồi bên bến sông Cửu Long, nước chảy lờ đờ, gió thổi phất phơ, ông Sáu Lúa vừa nhai miếng trầu vừa kể:
“Con ơi, ở xứ mình á, hễ nói tới hề là nói tới cái tiếng cười… mà cười vậy chớ đau dữ lắm nghen. Cười để sống, cười để nói, cười để chửi
mà không ai bắt bẻ được. Cái nghề hề ở đất Việt mình nó kỳ lắm: nghèo thì nghèo thiệt, mà trí tuệ thì giàu muốn xỉu.”
Những thực phẩm người yếu thận nên tránh
Nếu ví cơ thể là một thành phố nhộn nhịp, thì thận chính là nhà máy xử lý nước thải hoạt động 24/7, không nghỉ lễ, không tăng ca phụ cấp.
Chỉ cần “nhà máy” này đình công nhẹ thôi, cả thành phố sẽ… bốc mùi. Vì vậy, ăn uống đúng cách chính là cách ta “đối xử tử tế” với hai quả thận bé nhỏ nhưng cực kỳ trung thành.
TÌNH ĐỜI - Cái giá phải trả cho chữ bất hiếu
Ở cái xóm nhỏ ven ngoại ô, nơi buổi chiều người ta còn nghe tiếng rao “bánh mì nóng đây” và tiếng trẻ con chạy giỡn, có một ông già tên
Nhân. Người ta gọi ông là “ông Nhân hiền như đất”, mà thiệt, hiền đến mức ai nói gì cũng tin, ai nhờ gì cũng giúp, ai cười với ông là ông cười lại, ai khóc trước mặt ông là ông rối rít an ủi. Cái hiền đó, hồi trẻ là đức, về già lại thành… cái tội.
Du lịch đó đây
Tin nước Úc
Tin thế giới
Tin Việt Nam
Sài Gòn Xưa và Nay
Đời sống
Khoa học
Giải trí
Công nghệ
Dịch Vụ
Thể thao
Sức khỏe
Kinh tế
Người giao báo giấy: Cây cầu nhỏ nối bạn đọc với quê hương
Vào những buổi sáng thứ Năm hàng tuần, dẫu trời Sydney lạnh, nóng, mưa, hay nắng… tôi - người giao báo giấy Việt ngữ giữa thế kỷ 21 - vẫn dậy sớm, lục đục xếp từng xấp báo Dân Việt News lên xe. Người ta bảo thời đại này ai còn đọc báo giấy nữa. Tôi chỉ cười, vì tôi biết: vẫn còn những người Việt, ở những góc nhỏ bé của xứ sở chuột túi này, chờ tôi như chờ một mẩu quê nhà.
Miền Trung và những hang động nổi tiếng
Người mẹ gốc Việt, sinh ra ở Úc, 34 tuổi, đưa hai con 12 và 16 tuổi về thăm quê hương cha mẹ mình — một chuyến đi không chỉ để “về nguồn” mà còn để khám phá miền Trung, vùng đất vừa khắc nghiệt vừa nên thơ. Trong hành trình ấy, chị chọn điểm đến là những hang động kỳ vĩ – nơi thiên nhiên và thời gian cùng viết nên bản trường ca đá và nước.
TÌNH ĐỜI - Cái giá phải trả cho chữ bất hiếu
Ở cái xóm nhỏ ven ngoại ô, nơi buổi chiều người ta còn nghe tiếng rao “bánh mì nóng đây” và tiếng trẻ con chạy giỡn, có một ông già tên
Nhân. Người ta gọi ông là “ông Nhân hiền như đất”, mà thiệt, hiền đến mức ai nói gì cũng tin, ai nhờ gì cũng giúp, ai cười với ông là ông cười lại, ai khóc trước mặt ông là ông rối rít an ủi. Cái hiền đó, hồi trẻ là đức, về già lại thành… cái tội.
Thêm nhiều thông tin chi tiết về vật thể liên hành tinh 3-I/ATLAS
Đã có nhiều đồn đoán lan rộng và ngày càng gia tăng rằng, sao chổi liên hành tinh 3-I/ATLAS, là một phi thuyền của người ngoài hành tinh, nhưng các nhà khoa học đã bác bỏ những tuyên bố này. Những quan sát mới từ NASA và kính viễn vọng MeerKAT của Nam Phi xác nhận, đây là một sao chổi tự nhiên, giàu chất dễ bay hơi, cho thấy sự thoát khí điển hình, phát xạ vô tuyến hydroxyl và sự dịch chuyển quỹ đạo dự kiến.
Hại và Lợi của Thực phẩm đi kèm nhau
Tôi từng nghĩ bếp núc là chuyện đơn giản: đói thì ăn, thích thì nấu, miễn sạch sẽ và đủ chất là được. Nhưng rồi một ngày, khi đã sống ở Úc hơn ba mươi năm, tôi bỗng nhận ra cơ thể mình không còn “dễ tính” như trước. Có những bữa ăn khiến bụng nhẹ tênh, nhưng cũng có những hôm chỉ một đĩa salad lại làm tôi khó chịu cả buổi. Tò mò, tôi bắt đầu lục tìm nguyên nhân - và hành trình ấy đưa tôi đến một phát
hiện thú vị: thực phẩm cũng có tính tình, có món hợp nhau như tri kỷ, có món gặp nhau là gây chuyện.
Các sự kiện đón mừng Tết Nguyên đán ở Úc năm 2025
AUSTRALIA - Mỗi dịp năm mới Tết đến, các hội chợ Tết trên khắp nước Úc lại rộn ràng với các gian hàng ẩm thực, văn...
Úc sở hữu bãi biển lọt top 10 bãi biển tuyệt nhất thế giới 2023
Một bãi biển mang tính biểu tượng ở Tây Úc đã được TripAdvisor bình chọn là bãi biển tốt thứ ba trên thế giới.
...
10 địa danh ĐỘC LẠ ở Victoria có thể bạn chưa biết đến
Phải chăng bạn nghĩ rằng mình nằm lòng mọi ngóc ngách của Victoria? Gượm đã! Hãy đọc qua bài viết về những địa điểm...
10 địa điểm chụp ảnh bình minh đẹp nhất Sydney
Nằm trên bờ biển phía đông nam nước Úc, Sydney mang lại vô số cơ hội chụp cảnh bình minh, trong bài viết này chúng ta hãy...
