TIỂU THUYẾT
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P5)
Tôi nhớ nhất lần bé Khúc Du được giao một thùng sô-côla gồm sáu mươi thanh kẹo,...
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P4)
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P3)
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P2)
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P1)
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI (P3)
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI (P2)
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI (P2)
Trước khi sang Úc, tôi từng xem nhiều clip, đọc nhiều bài viết khuyên rằng: nên tránh xa cộng đồng người Việt, vì dễ bị soi mói đời tư, dòm ngó của cải, hay gặp cảnh “ma cũ bắt nạt ma mới”. Nhưng tôi lại chọn ở nơi có người Việt, để dễ hòa nhập. Không gì quý hơn khi gặp đồng hương trên đất khách — cùng tiếng nói, cùng chữ viết, cùng văn hóa, cùng chung một nỗi xa xứ. Tôi tin vào điều đó.
