Giúp trẻ ăn uống lành mạnh, năng động để tránh cảnh béo phì
Thống kê y tế Úc trong hơn một thập niên qua cho thấy béo phì ở trẻ em không chỉ là một hiện tượng sức khỏe cộng đồng mà còn là một chỉ dấu của những bất bình đẳng xã hội sâu xa. Theo báo cáo của Australian Institute of Health and Welfare (AIHW), khoảng 25% trẻ em và thanh thiếu niên Úc bị thừa cân hoặc béo phì trong giai đoạn 2017–2018, một tỷ lệ gần như không thay đổi so với năm 2007–2008. Đáng chú ý hơn, 38% trẻ em và thanh thiếu niên người Aboriginal và Torres Strait Islander bị thừa cân hoặc béo phì trong năm 2018–2019, tăng từ 31% vào năm 2012–2013, cho thấy mức độ gia tăng đáng lo ngại trong nhóm dân số bản địa.
Bí quyết giữ sơn xe bền lâu không phai
Nếu bạn từng nhìn chiếc xe của mình sau vài năm sử dụng và thở dài: “Ủa sao mới mua hồi nào mà giờ nhìn như xe chạy Uber 10 năm?”, thì xin chúc mừng – bạn không cô đơn. Màu sơn xe là thứ rất dễ “xuống sắc”, nhưng cũng là thứ hoàn toàn có thể giữ đẹp dài lâu nếu hiểu đúng nguyên nhân và chăm sóc đúng cách. Hãy cùng tôi “mổ xẻ” xem vì sao có xe 10 năm vẫn bóng loáng, còn có xe 8–9 năm đã mốc meo, phai màu, rồi tìm ra bí quyết rửa xe, chọn dung dịch rửa và bảo vệ sơn sao cho hiệu quả nhất.
CHUYỆN ĐỜI - Không chịu nổi cô đơn
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái đêm mưa ấy – đêm đã kéo cuộc đời tôi sang một ngã rẽ mà đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy tim mình thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ ôm lấy chính mình của ngày hôm đó và nói: “Đừng làm điều dại dột.” Nhưng đời người vốn không có chữ “nếu”.
Sống theo lời dạy của Tổ tiên
Tôi sinh ra trong một gia đình mà bàn thờ tổ tiên luôn đặt ở vị trí trang trọng nhất, nơi ánh sáng của ngọn đèn dầu không bao giờ tắt, nơi
mỗi bước chân đi qua đều khiến lòng người khẽ chùng xuống vì sự hiện diện thầm lặng của những người đã khuất. Từ nhỏ, tôi đã quen với mùi trầm hương, với tiếng mẹ khấn thì thầm mỗi sáng, với dáng cha đứng nghiêm trang trước bàn thờ vào những ngày giỗ chạp.
Nói: Nhìn thẳng vào nhau - Cười: Phải đúng lúc
Người Việt từ lâu vẫn được nhận xét là hay cười, nói chuyện thì nhẹ nhàng, tránh nhìn thẳng vào mắt người đối diện, và đôi khi có vẻ “né tránh” sự trực diện. Điều này không phải ngẫu nhiên, cũng không phải chỉ vì “tính cách dân tộc” chung chung, mà là kết quả của hàng trăm năm văn hoá chịu ảnh hưởng của Nho giáo, của quan niệm về “giữ hoà khí”, “giữ thể diện”, và của cách nuôi dạy trong gia đình Việt truyền thống. Nụ cười và ánh mắt – hai yếu tố tưởng chừng nhỏ bé – lại là chìa khoá để hiểu sâu về tâm lý giao tiếp của người Việt.
Vai trò “nội tướng” dường như biến mất
Khoảng bảy mươi năm trước, trong nhiều gia đình Việt Nam, hình ảnh người phụ nữ đứng bếp, quán xuyến nhà cửa, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho chồng con được xem như một biểu tượng của sự đảm đang và quyền lực mềm. Người ta gọi họ bằng những cái tên đầy trân trọng: “bà nội trợ”, “nội tướng”. Không phải là sự giam hãm, mà là niềm tự hào – bởi trong một xã hội còn nhiều giới hạn, đó là vị trí mà người phụ nữ có thể tỏa sáng, thể hiện sự khéo léo, trí tuệ và tình yêu thương của mình.
Người giàu và lòng tốt: Sức mạnh của một quốc gia
Tối nay, khi ngồi trong phòng khách nhỏ của mình ở Sydney, tôi bật TV như thói quen. Màn hình hiện lên hình ảnh một nữ doanh nhân Úc, mái tóc bạc sang trọng, đang trao tặng 1 triệu đô la Úc cho một bệnh viện nhi đồng. Bà đứng đó, không phô trương, không diễn giải dài dòng—chỉ một nụ cười hiền và lời nói giản dị: “Tôi chỉ muốn các cháu nhỏ được chăm sóc tốt hơn.”
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI (P1)
Sau khi phân loại, việc tiêm vắc xin COVID-19 được đặt vào ô “quan trọng, cần gấp”. Vấn đề là: tiêm ở đâu? Ai chấp nhận tiêm cho gia đình tôi? “Nhà tôi” – vốn làm trong lĩnh vực IT – nhanh chóng tìm ra các trung tâm quản lý dịch bệnh tại Úc. Nhưng để tiêm, cần có ID trong hệ thống. Và khó khăn bắt đầu từ đây.
Nếu thành phố chỉ toàn xe hơi điện (EV)
Tôi sống ở Adelaide đã hơn hai mươi năm, quen với nhịp sống chậm rãi, những con đường rộng mà thưa xe, và cái cảm giác mỗi buổi chiều gió biển thổi vào thành phố như một lời ru. Nhưng lúc này, mỗi lần đi ngang trạm xăng, nhìn bảng giá nhảy vọt từng ngày, tôi lại tự hỏi: nếu một ngày nào đó, Adelaide – và cả Sydney – chỉ còn toàn xe hơi điện, cuộc sống của chúng ta sẽ đổi khác đến mức nào?
