Tin Úc Trong tuần
ĐỊA LINH SANH NHÂN KIỆT – chuyện kể của một người đi tìm căn nguyên
Có những buổi chiều ở xứ người, khi gió biển thổi qua những dãy nhà thấp thoáng...
Từ luống rau đến những chân trời mới
Khi Đất Trời Cất Tiếng Hát Của Người Maori
Vượt lên chính mình
Cơn gió thoảng hay một mùa đổi chiều?
Một Trăm Tuổi - Điều Kỳ Diệu Có Xác Suất Chỉ Vài Người Được Chứng Kiến
Thân thể kỳ diệu – một bài Thánh ca viết bằng xương thịt
Bird Flu gõ cửa nước Úc
Thịt kangaroo - câu chuyện về một món ăn “rất Úc”
Ba hành trình trở lại cố hương - Nỗi lòng người Việt về quê nhà
ĐỜI SỐNG CỦA BỘ ÓC TRONG ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Mối lo của Úc khi dân số chạm mốc 30 triệu - Có thể nào dân đông thì nước mạnh?
Có những buổi chiều, khi nhìn một gia đình sáu, bảy con kéo nhau qua đường, tôi lại nghĩ đến những quốc gia đông dân. Đứa lớn dắt đứa nhỏ, đứa nhỏ níu áo mẹ, còn cha thì lỉnh kỉnh túi đồ ăn. Người ngoài nhìn vào, ai cũng thở dài: “Đông con chắc cực lắm”. Nhưng
rồi ta nhìn sang Trung Quốc, Ấn Độ, Hoa Kỳ – những quốc gia đông dân nhất thế giới – và thấy họ lại là những cường quốc. Hóa ra, chuyện dân số cũng giống chuyện gia đình: đông không phải là vấn đề. Đối với gia đình, vấn đề là có biết cách nuôi dạy hay không. Còn đối với quốc gia, đó là vấn đề quản trị.
Tự sự của một tờ tiền giấy - Khi Anh Quốc muốn thay hình nhân vật lịch sử
Tôi là một tờ tiền giấy - hay đúng hơn, tôi là tiếng nói thay mặt cho cả gia đình tiền giấy trên toàn cầu. Tôi mỏng manh, nhẹ tênh, nhưng lại gánh trên mình bao nhiêu câu chuyện của thương nhân, của quốc gia, của những cuộc đổi thay kinh tế và cả những cuộc chạy đua giữa trí tuệ con người và sự tinh quái của kẻ làm giả.
Người Aboriginal với quá trình 65,000 năm trên đất Úc
Dẫu sống ở Úc được bảy năm rồi, tôi thú thiệt, có những chuyện về xứ sở này tôi vẫn còn… ngơ ngác như con gà mới xuống bếp. Mỗi sáng đi làm, tôi ngồi trên chuyến tàu điện tuyến T2, tay ôm ly cà phê nóng, mắt lim dim nhìn cảnh vật chạy lùi. Và sáng nào cũng vậy, tôi gặp một cặp vợ chồng người Aboriginal - dáng cao, da nâu sậm, tóc xoăn, mắt sáng - lúc nào cũng gật đầu chào tôi trước.
Úc: Tuổi già, thuốc tây và nền kinh tế thầm lặng
Tôi tên Lan. Sáu mươi tám tuổi. Sống ở Úc ba mươi lăm năm. Và nếu có một điều tôi không ngờ mình sẽ trở thành, thì đó là một người có thể nhìn vào tủ thuốc của chính mình và thấy… một bản đồ kinh tế – xã hội thu nhỏ của nước Úc. Những viên thuốc nhỏ bé ấy, tưởng như chỉ là chuyện riêng của tuổi già, thực ra phản chiếu một hệ thống y tế phức tạp, một nền kinh tế dược phẩm khổng lồ, và cả những thay đổi âm thầm trong cấu trúc dân số của một quốc gia giàu có.
Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Dường như có một thói quen của nhiều người không khác những vị khách chỉ mời một vài lần, rồi ở lại rất lâu, lâu đến mức người ta quên mất rằng mình từng có thể sống mà không cần thói quen đó. Hút thuốc là một trong số ấy. Nó len lỏi qua lịch sử, bám vào văn hóa, chui vào tâm lý, và đôi khi trở thành một phần của bản sắc cá nhân – dù cái giá phải trả là sức khỏe, tuổi thọ, và đôi khi là cả cuộc đời.
Những bóng quê đi qua đời người
Có những buổi chiều, khi nắng cuối ngày rơi xuống mái hiên như một lớp bụi vàng mỏng, tôi ngồi lặng nhìn bóng mình đổ dài trên nền gạch. Gió từ đâu thổi tới, mang theo mùi cỏ khô và chút hơi ẩm của đất, khiến lòng tôi chợt se lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến câu hỏi mà ai đó đã hỏi tôi từ rất lâu: “Người Việt mình thường tự hào điều gì nhất?” Ngày ấy, tôi chỉ cười, trả lời qua loa. Còn bây giờ, sau bao năm đi xa, sau bao lần đứng giữa những thành phố lạ, tôi mới hiểu: người Việt tự hào về quê. Người Tây tự hào về nghề. Và giữa hai điều ấy là cả một khoảng trời rộng, mờ sương như buổi sớm tháng vào Thu tại thành phố Sydney và mặt đất vẫn còn ngái ngủ.
Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam
Buổi sáng ở một quán cà phê nhỏ trên phố Nguyễn Huệ, cô phục vụ đặt lên bàn một lát bánh mì nướng vàng ruộm, bên trên là lớp phô mai Cheddar tan chảy, thơm ngậy. Một vị khách trẻ cười khúc khích: “Phô mai này ngon như ở Úc luôn đó!” – câu nói tưởng chừng vu vơ, nhưng lại gói gọn cả hành trình dài của miếng phô mai ngoại quốc đang “nhập tịch” vào khẩu vị Việt.
Những cây cầu nhỏ
Có những ký ức của tuổi thơ Việt Nam không nằm trong sách vở, không nằm trong bảo tàng, mà nằm vắt vẻo trên một thân tre cong cong, lắc lư theo gió, kêu kẽo kẹt mỗi khi có người bước qua. Đó là những cây cầu tre, cầu khỉ, cầu dừa – những chiếc cầu nhỏ bé nhưng từng gánh cả một thời tuổi thơ, một thời nghèo khó, một thời hồn nhiên đến mức chỉ cần qua được cầu là thấy mình… anh hùng.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Phong Thủy
Phong Thủy
Tử Vi Đông Phương
Tử Vi Tây Phương
CẦN NGƯỜI.
Xe hơi
Máy lạnh
Sydney Trong Tuần
Tin Nam Úc
Bất động sản
Doanh nghiệp
Tư Liệu
Luật sư
Địa ốc
Trường học
Nhà hàng
Cafe
Nha sĩ
Tiệm cắt tóc
Thực phẩm Á Châu
Tiệm cá
Tiệm thịt
Tiệm bánh mì
Tiệm bán điện thoại
Tiệm bán máy vi tính
Trung tâm X-Ray
Rao vặt miễn phí
Thợ điện
Thợ ống nước
Handy man
Công ty tài chánh (Finance)
Tiệm thuốc bắc
Tiệm trái cây
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
