Huyền Thoại Ngựa Mang Tên "Hỏa Phong"

Trên thảo nguyên mênh mông nơi gió thổi suốt bốn mùa và mặt trời mọc lên như một ngọn lửa thiêng, người ta kể rằng có một giống ngựa không bao giờ phản bội chủ. Chúng sinh ra từ hơi thở của đất, từ tiếng sấm đầu mùa
và từ ánh chớp xé ngang bầu trời. Người du mục gọi chúng là “những linh mã của lời thề”, bởi mỗi con ngựa khi chọn một chủ nhân sẽ gắn bó đến tận cùng, như thể sợi dây vô hình giữa hai trái tim đã được buộc lại từ kiếp trước.


Ngày ấy, khi thế gian còn chưa phân định ranh giới giữa thần thoại và đời thực, có một con ngựa mang tên Hỏa Phong. Bộ lông của nó đỏ như than hồng, bờm tung lên như ngọn lửa cháy ngược chiều gió. Người ta nói nó được sinh ra từ dấu chân của một vị thần chiến trận khi ngài giáng xuống trần gian.Hỏa Phong lớn lên giữa đàn
ngựa hoang, nhưng đôi mắt nó luôn hướng về phía chân trời – nơi có tiếng gọi mơ hồ của định mệnh.


Một buổi chiều, khi mặt trời chìm xuống sau những dãy núi tím, Hỏa Phong gặp A Túc, một chàng trai trẻ của bộ tộc du mục. A Túc không phải chiến binh mạnh nhất, cũng không phải người có dòng máu cao quý. Nhưng trong đôi mắt cậu có một thứ khiến Hỏa Phong dừng lại: sự chân thành không chút toan tính, giống như mặt nước trong vắt phản chiếu bầu trời. Khi A Túc đưa tay ra, Hỏa Phong không lùi lại như những con ngựa hoang khác. Nó cúi
đầu, chạm nhẹ vào lòng bàn tay cậu – một lời thề lặng lẽ đã được ký kết.


Từ ngày đó, A Túc và Hỏa Phong trở thành đôi bạn đồng hành không thể tách rời. Họ rong ruổi qua những thảo
nguyên dài bất tận, vượt qua những dòng sông mùa lũ, băng qua những cánh rừng đầy sương mù. Người trong bộ tộc nói rằng chưa từng có con ngựa nào hiểu chủ đến vậy: chỉ cần A Túc nghiêng người, Hỏa Phong đã biết phải rẽ hướng nào; chỉ cần cậu khẽ siết chân, nó đã tăng tốc như một mũi tên rời cung.


Nhưng sự bình yên không kéo dài. Một mùa đông khắc nghiệt, chiến tranh nổ ra giữa các bộ tộc. A Túc, dù không muốn, vẫn phải khoác lên mình áo giáp và cầm lấy giáo dài. Hỏa Phong đứng cạnh cậu, đôi mắt đỏ rực như hiểu rằng con đường phía trước sẽ nhuốm máu. Nhưng nó không sợ. Ngựa trung thành không biết sợ – chúng chỉ biết bảo vệ người mà chúng đã chọn.


Trong trận chiến đầu tiên, A Túc bị bao vây bởi kẻ thù. Mũi tên bay như mưa, tiếng gươm giáo va chạm vang lên như sấm. Khi một mũi giáo lao thẳng về phía A Túc, Hỏa Phong đã xoay mình, dùng thân mình che chắn cho cậu. Máu đỏ thấm vào bộ lông đỏ, khiến nó trông như một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. A Túc ôm lấy cổ nó, cảm nhận hơi thở nóng hổi và nhịp tim mạnh mẽ. Cậu hiểu rằng con ngựa này không chỉ là bạn đồng hành – nó là
một phần linh hồn của cậu.


Những ngày sau đó, Hỏa Phong trở thành biểu tượng của bộ tộc. Người ta kể rằng khi nó phi nước đại, mặt đất rung chuyển như có hàng trăm chiến mã cùng lao đi. Khi nó hí vang, tiếng hí ấy vọng lên tận đỉnh núi, khiến bầy sói phải cúi đầu. Nhưng dù được ca ngợi, Hỏa Phong vẫn chỉ hướng ánh mắt về A Túc – người duy nhất nó xem là chủ nhân.


Đến trận chiến cuối cùng, kẻ thù kéo đến đông như mây đen che kín bầu trời. A Túc bị thương nặng, không còn đủ sức đứng vững. Hỏa Phong quỳ xuống, để cậu leo lên lưng. Nó biết rằng nếu ở lại, cả hai sẽ chết. Nhưng nếu chạy, nó phải vượt qua vòng vây dày đặc – điều mà ngay cả thần mã cũng khó làm được. A Túc khẽ nói: “Nếu không thoát được, hãy bỏ ta lại.” Nhưng Hỏa Phong chỉ hí lên một tiếng, như thể nói rằng ngựa trung thành không bao giờ bỏ chủ.


Và thế là nó lao đi.


Mũi tên cắm vào vai, vào ngực, vào hông. Nhưng Hỏa Phong không dừng lại. Nó chạy như thể đang chạy cùng gió, chạy như thể phía trước là tự do, là ánh sáng, là lời thề mà nó phải giữ đến hơi thở cuối cùng. Khi vượt qua được vòng vây, A Túc đã ngất đi. Hỏa Phong tiếp tục chạy, mang cậu về phía thảo nguyên quen thuộc, nơi họ từng cùng nhau ngắm bình minh.


Khi mặt trời lên, Hỏa Phong dừng lại. Nó nhẹ nhàng đặt A Túc xuống bãi cỏ. Cậu vẫn còn sống, hơi thở yếu ớt nhưng ấm áp. Hỏa Phong nhìn cậu lần cuối, đôi mắt đỏ rực giờ đã dịu lại như than hồng sắp tàn. Nó đặt đầu lên ngực cậu, như muốn nghe nhịp tim của người bạn mà nó đã bảo vệ bằng tất cả sức lực.


Rồi nó nhắm mắt.

Người ta tìm thấy A Túc và Hỏa Phong vào buổi sáng hôm ấy. A Túc sống sót, nhưng Hỏa Phong thì không. Bộ tộc dựng một gò đất lớn để chôn nó, và trên gò đất ấy, cỏ mọc xanh hơn bất cứ nơi nào khác. Người già trong bộ tộc nói rằng đó là nơi linh hồn của Hỏa Phong trú ngụ – một linh hồn không tan vào gió, không hòa vào đất, mà vẫn đứng đó, canh giữ cho người chủ mà nó đã chọn.


Từ đó, mỗi khi gió thổi qua thảo nguyên, người ta lại nghe thấy tiếng hí mơ hồ, như vọng về từ một thế giới khác. Họ tin rằng đó là Hỏa Phong, vẫn đang phi nước đại trên bầu trời, vẫn giữ lời thề trung thành mà nó đã trao đi từ buổi chiều đỏ rực năm xưa.


Và câu chuyện về Hỏa Phong trở thành huyền thoại – một huyền thoại không chỉ về sức mạnh hay lòng dũng cảm, mà về tình bạn giữa con người và loài ngựa, một tình bạn vượt qua cả sự sống và cái chết. Người ta nói rằng, nếu một con ngựa chọn bạn, nó sẽ đi cùng bạn đến tận cùng thế giới. Và nếu bạn lắng nghe thật kỹ, bạn
sẽ nghe thấy tiếng bước chân của những linh mã trung thành đang chạy trong tim mình. 

BBT Dân Việt News,Tết Bính Ngọ 2026