
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những thứ không bao giờ cũ, không bao giờ phai nhạt, không bao giờ mất đi dù con người có đi xa đến đâu, sống giữa bao biến động. Đó là ba cái tình: tình Tết, tình quê hương, và tình người. Ba cái tình ấy như ba sợi chỉ đỏ đan vào nhau, tạo nên tấm thảm cảm xúc sâu sắc, bền bỉ, và thiêng liêng trong tâm hồn người Việt.
Tình Tết
Hơi thở của đoàn viên
Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Tết là một không gian cảm xúc, nơi mọi nỗi nhớ, mọi hy vọng, mọi yêu thương đều ùa về. Tết là lúc người ta gác lại bộn bề, trở về với mái nhà, với mẹ cha,
với những bữa cơm có mùi khói bếp, có tiếng cười rộn rã, có ánh mắt rưng rưng của người già khi thấy con cháu sum vầy.
Tình Tết là khi đứa con xa quê lặng lẽ xếp hành lý, vượt hàng trăm cây số hay ngồi trên phi cơ cả chục tiếng đồng hồ, chỉ để được ngồi bên mâm cơm chiều ba mươi, nghe tiếng pháo giao thừa trong ký ức, và cảm nhận bàn tay mẹ vuốt tóc mình như thuở còn thơ. Tình Tết là khi người cha già cặm cụi lau từng chiếc ly, dọn từng góc nhà, không phải vì nhà cửa cần sạch, mà vì lòng ông cần được yên, cần được chuẩn bị cho một cuộc đoàn viên thiêng liêng.
Tết là lúc những người hàng xóm lâu ngày không gặp nhau, lại chúc nhau câu "năm mới bình an". Là lúc người ta dễ tha thứ, dễ mở lòng, dễ rơi nước mắt vì một cái ôm bất ngờ, một lời xin lỗi muộn màng, một cái bắt tay thật chặt. Tình Tết không nằm ở vật chất, mà nằm ở sự trở về – trở về với chính mình, với gia đình, với những giá trị đã từng bị lãng quên giữa guồng quay cuộc sống.
Tình quê hương
Dòng máu không bao giờ cạn
Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra. Quê hương là nơi ta mang theo trong tim, dù có đi qua bao nhiêu vùng đất, bao nhiêu nền văn hóa. Tình quê hương là thứ tình cảm không cần lý do, không cần điều kiện, không cần lời
hứa. Nó âm thầm, lặng lẽ, nhưng mãnh liệt như mạch nước ngầm, như gió thổi qua đồng lúa, như tiếng gà gáy sáng sớm.
Có những người xa quê mấy chục năm, nhưng chỉ cần nghe một câu hò, một điệu lý, một món ăn quê nhà là nước mắt rơi. Có những người sống giữa phố thị hào nhoáng, nhưng vẫn giữ trong tim hình ảnh cây đa đầu làng, con đò ngang sông, tiếng chuông chùa chiều hôm. Tình quê hương là khi ta thấy tim mình thắt lại mỗi lần máy bay hạ cánh xuống sân bay quê nhà, là khi ta thấy lòng mình dịu đi khi bước chân lên mảnh đất cũ.
Quê hương là nơi có những người thân đã khuất, có những ký ức không thể thay thế, có những mùa hè tuổi thơ, những ngày mưa rả rích, những buổi chiều thả diều trên đê. Tình quê hương là khi ta không cần phải nói "tôi yêu quê tôi", mà chỉ cần sống sao cho xứng đáng với nơi đã nuôi ta lớn, đã cho ta giấc mơ đầu đời.
Nhưng sự nhớ nhung ấy lại mang những sắc thái rất khác nhau giữa người hải ngoại và người thành phố.
Người hải ngoại, sống xa quê hương hàng vạn cây số, thường mang trong lòng một nỗi nhớ da diết, một sự trống trải không thể lấp đầy. Họ nhớ không chỉ cảnh vật, mà còn nhớ cả những âm thanh, mùi vị, và cả không khí
của quê nhà – thứ mà chỉ có thể cảm nhận qua ký ức và những câu chuyện kể. Nỗi nhớ ấy như một vết thương âm ỉ, vừa đau vừa ngọt ngào, khiến họ luôn khao khát được trở về, dù biết rằng nơi đó cảnh vật có thể không bao giờ trở lại được nguyên vẹn như xưa. Nhưng trong nỗi nhớ ấy cũng có niềm vui, niềm hân hoan khi được đón Tết trên quê hương mình, được hòa vào không khí rộn ràng, ấm áp của những ngày xuân, được cùng gia đình và bạn bè sum họp, chia sẻ những câu chuyện cũ và những ước mơ mới.
Ngược lại, người thành phố, dù sống giữa nhịp sống hối hả và hiện đại, lại có một nỗi nhớ về làng quê rất riêng. Họ nhớ những ngày tháng bình yên, những con đường làng quanh co, những bữa cơm gia đình giản dị bên bếp
lửa hồng. Nỗi nhớ ấy không phải là sự trống trải, mà là một sự dịu dàng, một sự kết nối sâu sắc với cội nguồn và truyền thống. Đó là một nỗi nhớ mang tính xây dựng, giúp họ giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa trong cuộc sống hiện đại. Họ vui mừng khi được đón Tết nơi mình lớn lên, nơi có những phong tục, tập quán thân thuộc, nơi có tiếng cười trẻ thơ và những câu hát xuân vang vọng trong không gian quen thuộc.
Như vậy, dù cách thể hiện khác nhau, cả người hải ngoại và người thành phố đều chung một tình quê hương sâu sắc, một tình cảm không thể tách rời khỏi bản sắc và tâm hồn Việt.
Tình người
Ánh sáng giữa những ngày tối
Giữa thế giới đầy biến động, tình người là thứ giữ cho con người không trở nên vô cảm. Tình người là khi ta biết chia sẻ, biết lắng nghe, biết đặt mình vào nỗi đau của người khác. Tình người không cần phải là những hành động lớn lao – đôi khi chỉ là một ánh mắt cảm thông, một lời hỏi han, một cái nắm tay đúng lúc.
Tình người là khi người lạ giúp ta dựng xe giữa đường, là khi bác hàng xóm hối hả kêu “giúp tôi với” lúc nửa đêm và ta sẵn sàng mở cửa, là khi cô bán hàng thêm cho ta một miếng mà không lấy tiền. Tình người là khi ta thấy một em bé khóc giữa chợ, và ai đó đã dừng lại, cúi xuống, hỏi "con đi với ai?". Là khi người ta không quen biết nhau, nhưng vẫn sẵn sàng giúp nhau vượt qua hoạn nạn.
Trong những ngày Tết, tình người càng hiện rõ. Là khi người ta tặng nhau hộp bánh, không phải vì giá trị, mà vì muốn chia sẻ niềm vui. Là khi người nghèo vẫn cố gắng mua cho con một bộ quần áo mới, để con không tủi thân. Là khi người già cô đơn được mời ăn bữa cơm tất niên cùng hàng xóm. Tình người là đồng loại dẫu ở xa xôi vẫn thương bà con cơ cực trong vùng quê thiếu thốn mà chắt chiu chút quà yêu thương gửi qua kênh thiện nguyện về tặng. Tình người là khi ta thấy mình không đơn độc, khi ta biết rằng dù cuộc sống có khắc nghiệt, vẫn có những trái tim ấm áp quanh ta.
Ba chữ tình
Một bản giao hưởng của tâm hồn Việt
Tình Tết, tình quê hương, và tình người không tách rời nhau. Chúng hòa quyện, nâng đỡ, làm đầy nhau. Tết là lúc tình quê hương trỗi dậy mạnh mẽ nhất, là lúc tình người được thể hiện rõ ràng nhất. Quê hương là nơi tình
người được nuôi dưỡng, là nơi Tết có ý nghĩa sâu sắc nhất. Và tình người là chất keo gắn kết mọi giá trị, là ánh sáng soi đường cho những ai đang lạc lối.
Người Việt sống bằng tình. Không phải thứ tình ồn ào, phô trương, mà là thứ tình thấm vào từng hơi thở, từng câu nói, từng hành động nhỏ. Là thứ tình khiến ta quay về, khiến ta nhớ, khiến ta rơi nước mắt khi nghe một bài
hát cũ, khi thấy một chiếc lá rơi đúng mùa.
Trong thời đại số, khi con người dễ bị cuốn vào thế giới ảo, ba cái tình ấy càng cần được giữ gìn. Đừng để Tết chỉ còn là dịp nghỉ lễ. Đừng để quê hương chỉ còn là một địa danh. Đừng để tình người bị thay thế bằng những
cái "like" vô cảm. Hãy sống chậm lại, để cảm nhận, để yêu thương, để giữ lấy những gì làm nên con người Việt.
Và khi ta biết trân trọng ba cái tình ấy, ta sẽ thấy cuộc sống không chỉ là những ngày trôi qua, mà là một hành trình đầy ý nghĩa, đầy cảm xúc, đầy nhân văn. Một hành trình mà mỗi bước đi đều có bóng dáng của Tết, của
quê hương, và của những con người đã từng chạm vào tim ta.
D. Đ., Xuân Bính Ngọ
